Cục Cưng Có Chiêu

Chương 1: Chương 1: Hai chúng ta nên kết thúc rồi




Lúc Thẩm Hạ Lan lấy được giấy khám thai, trong lòng cực kỳ vui mừng.

Cô mang thai rồi!

Mang thai con của Diệp Ân Tuấn!

Kết hôn ba năm, cuối cùng cô cũng mang thai con của anh, điều này thật sự rất không dễ dàng với Thẩm Hạ Lan.

Cô vui vẻ cầm giấy khám thai đi ra ngoài, nôn nóng muốn nói tin tức tốt này với Diệp Ân Tuấn, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua ngã rẽ.

Sở Anh Lạc?

Mối tình đầu của Diệp Ân Tuấn! Cô ta trở về rồi!

Thẩm Hạ Lan nhanh chóng đi tới, phát hiện Diệp Ân Tuấn vốn nên ở công ty lại đang bên cạnh cô ta, cẩn thận dìu cô ta. Bụng của cô ta cũng đã to hơn năm tháng rồi.

“Ân Tuấn, em không sao, anh không cần căng thẳng, con rất khoẻ.”

“Vẫn nên kiểm tra một chút mới yên tâm được, dù sao đứa con trong bụng em cũng là cháu trai trưởng của nhà họ Diệp anh, không thể có chút sơ suất nào được.”

Sở Anh Lạc cười tươi như hoa, Diệp Ân Tuấn dịu dàng như nước, cảnh này khiến Thẩm Hạ Lan cực kỳ đau đớn.

“Các người đang làm gì thế hả?”

Thẩm Hạ Lan siết chặt giấy khám thai trong tay, móng tay xuyên qua tờ giấy đâm vào lòng bàn tay, cũng không bằng một phần vạn sự đau đớn trong lòng cô.

Cô trời sinh thể hàn, vì sinh một đứa con cho Diệp Ân Tuấn, ba năm nay đã uống biết bao nhiêu thuốc, khám bác sĩ bao nhiêu lần, có mấy lần còn suýt chút mất mạng, không ngờ vào ngày biết mình mang thai lại có thể nhìn thấy Sở Anh Lạc đã mang thai con của Diệp Ân Tuấn.

“Sao cô lại ở đây?”

Diệp Ân Tuấn đột nhiên nhíu mày, ánh mắt dịu dàng như nước khi nãy cũng trở nên sắc bén lạnh lùng, giống như nhiệt độ xung quanh cũng lạnh đi mấy phần.

Thẩm Hạ Lan thấy thái độ trước sau của anh, không nhịn được tiến lên chất vấn.

“Sao tôi lại ở đây? Diệp Ân Tuấn, tôi là vợ anh, bây giờ anh đến khám thai với người tình lại còn không biết xấu hổ hỏi sao tôi lại ở đây?”

Chất vấn của cô dẫn tới sự chú ý của người xung quanh.

Sở Anh Lạc đột nhiên uất ức khóc lên.

“Ân Tuấn, xin lỗi, là em liên luỵ đến anh, nếu em không về, không nói với anh sự tồn tại của đứa nhỏ, hoặc em nhẫn tâm phá đứa con này đi, có lẽ sẽ không để Hạ Lan hiểu lầm. Xin lỗi, đều là lỗi của em.”

Nói xong, Sở Anh Lạc xoay người bỏ chạy.

“Tống Đình, đi theo cô Sở, cẩn thận bụng của cô ấy. Nếu đứa nhỏ trong bụng cô ấy xảy ra vấn đề gì, tôi sẽ xử lý cậu.”

Giọng nói của Diệp Ân Tuấn mang theo chút nôn nóng, trợ lý Tống Đình bên cạnh anh nhanh chóng đuổi theo.

Thẩm Hạ Lan chỉ cảm thấy khó thở, Diệp Ân Tuấn chưa bao giờ quan tâm cô như thế.

“Diệp Ân Tuấn, tên khốn này!”

Cô nâng tay lên muốn tát mạnh Diệp Ân Tuấn một cái, không ngờ lại bị anh chặn lại giữa chừng, sức lực kia khiến Thẩm Hạ Lan đau đến hơi nhíu mày.

“Thẩm Hạ Lan, ba năm trước lúc cô dựa vào thủ đoạn bò lên giường tôi, khiến tôi không thể không cưới cô, cô nên biết cuộc hôn nhân này tôi không thể cho cô tình cảm cô muốn. Tôi cảnh cáo cô, đứa nhỏ trong bụng Sở Anh Lạc cực kỳ quý giá, là ruột thịt của nhà họ Diệp chúng tôi, nếu cô dám làm chuyện bỉ ổi gì với cô ấy, cô đừng trách tôi không nghĩ tới tình cảm vợ chồng.”

Nói xong, Diệp Ân Tuấn hất tay cô ra.

Thẩm Hạ Lan không thể đứng vững, lảo đảo suýt chút té ngã, cô vội vàng đỡ lấy vách tường bên cạnh, giấy khám thai trong tay rơi xuống ngay trước mặt Diệp Ân Tuấn.

“Cô mang thai rồi?”

Đáy mắt Diệp Ân Tuấn thoáng hiện lên nét kinh ngạc.

Thẩm Hạ Lan lại bật cười, nước mắt bắt đầu rơi xuống.

“Anh để ý sao? Ba năm trước tôi từng giải thích với anh, nhưng anh không tin. Cho dù tôi đào tim móc phổi với anh, anh cũng nhắm mắt làm ngơ. Bây giờ mối tình đầu của anh còn sinh con cho anh rồi. Diệp Ân Tuấn, tôi yêu anh, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng và kiêu ngạo! Đứa nhỏ này tôi sẽ phá, hai chúng ta cũng nên kết thúc thôi.”

Tim Thẩm Hạ Lan như bị dao cắt, lại dứt khoát xoay người rời đi.

Ánh mắt Diệp Ân Tuấn chợt trở nên nặng nề.

Anh bước nhanh lên bế lấy Thẩm Hạ Lan, đi nhanh ra ngoài bệnh viện.

“Thẩm Hạ Lan, cô cho rằng mình là ai? Ép tôi cưới cô là cô, bây giờ nói không cần đứa nhỏ cũng là cô, cô thật sự cho rằng Diệp Ân Tuấn tôi dễ chịu, mặc cho cô đùa bỡn trong lòng bàn tay đúng không? Tôi cho cô biết, đứa nhỏ này phá hay giữ là do tôi quyết định!”

“Diệp Ân Tuấn, anh buông tôi ra! Đây vốn là con của tôi, không liên quan gì đến anh cả!”

Thẩm Hạ Lan tức giận liên tục giãy dụa, lại không thoát khỏi trói buộc của anh.

“Con của cô? Không có tôi, cô có thể sinh sản vô tính sao? Thẩm Hạ Lan, tốt nhất cô đừng gây chuyện với tôi vào lúc này!”

Đôi mắt phượng xinh đẹp của Diệp Ân Tuấn đột nhiên nheo lại, hơi thở ác liệt khiến người ta khó thở lập tức bao phủ khắp xung quanh, khiến người ta cảm thấy cực kỳ áp lực.

Đúng lúc này, điện thoại của anh đột nhiên reo lên.

Vì tiện nghe máy, Diệp Ân Tuấn buông Thẩm Hạ Lan xuống, nhưng một tay vẫn giữ lấy cô, cực kỳ bá đạo.

Thẩm Hạ Lan không nhịn được hơi đau khổ.

Lần nào cô cũng có một loại ảo giác, cảm thấy ít nhiều gì Diệp Ân Tuấn cũng có để ý đến mình, giống như bây giờ vậy.

“Cậu nói gì? Anh Lạc muốn tự sát? Trông chừng cô ấy, tôi đến ngay!”

Diệp Ân Tuấn đột nhiên trở nên căng thẳng, trái tim vừa có chút ấm áp của Thẩm Hạ Lan cũng bắt đầu lạnh đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.