Đại Lão Huyền Học Gả Vào Hào Môn

Chương 3: Chương 3




Thẩm Nghiệp một phen nâng ông cụ lên, nói: “Không cần khách khí, ngài cũng đã cứu cháu, chúng ta không thiếu nợ nhau.”

Đoán mệnh này, cũng là có nhân quả, cậu hiện tại chỉ là có nhân tình của ông cụ.

Những người khác trong phòng bệnh đều đang chờ tin tức từ con trai ông vụ, thấy thật sự tìm được đứa nhỏ, đều khiếp sợ không thôi.

Bọn họ chính tai nghe thấy Thẩm Nghiệp chỉ ra nơi bọn buôn người ẩn thân, mà cảnh sát chạy đến cái khách sạn gọi Thế Kỷ Hữu Duyên gì đó, thật đúng là bắt được bọn buôn người……

Này cũng quá chuẩn đi!

Mọi người đồng thời nhìn về phía Thẩm Nghiệp, ánh mắt cực nóng.

“Anh bạn à, có thể tính cho con gái tôi, khi nào nó kết hôn hay không?”

“Đại thần, cậu quá lợi hại!”

“Tính cho tôi một quẻ đi, tôi muốn biết khi nào tôi gặp may mắn.”

“……”

Thẩm Nghiệp mỉm cười nói: “Đoán mệnh là phải trả tiền, một quẻ hai vạn. Nếu giống ông cụ yêu cầu hỗ trợ giải quyết vấn đề như vậy, chí phí sẽ khác nhau.”

Cái giá phi thường cao, bạn chung phòng bệnh cùng người nhà đều là dân chúng bình thường, muốn bọn họ lập tức lấy ra hai vạn, thật sự có điểm khó khăn, vì thế đều lui bớt.

Thấy thế, ánh mắt Thẩm Nghiệp từ trên mặt mọi người đảo qua, nói: “Yên tâm đi, cháu xem mọi ngươi tướng mạo đều có phúc khí, về sau nhất định sẽ bình an trôi chảy.”

Mọi người đều cười rộ lên.

Kỳ thật hai vạn là Thẩm Nghiệp báo giá bừa, cậu chỉ tìm cái cớ thoái thác mà thôi. Những người trong phòng bệnh này, khi Dương Kế Tổ động thủ với cậu cũng không có ra tay tương trợ. Càng quan trọng là, cậu hiện tại sức lực còn chưa khôi phục đâu, đoán mệnh cũng tiêu hao tinh thần.

Ứng phó xong bạn chung phòng bệnh cùng người nhà, Thẩm Nghiệp quay đầu nhìn về phía cửa, liền thấy Từ Tư Tư đứng ở nơi đó, đầy mặt khiếp sợ mà nhìn chằm chằm cậu.

Từ Tư Tư mới vừa xử lý xong việc, đem xe đưa đi sửa chữa, liền vội vàng chạy tới bệnh viện.

Nếu thật là lá bùa kia cứu cô, tên nhóc thúi Thẩm Nghiệp này……Thật là có chút ít bản lĩnh!

Trở lại phòng bệnh, nàng vừa vặn nghe thấy ông cụ cùng con của ông gọi điện thoại. Sau lại nghe mọi người mồm năm miệng mười, cô nghe xong, cũng liền đoán đại khái sự việc.

Ông cụ kia lạc mất cháu trai, Thẩm Nghiệp tính ra nơi mà bọn buôn người ẩn thân, hiện tại đứa nhỏ đã tìm được, bọn buôn người cũng bị bắt.

Từ Tư Tư lại lần nữa sốc nặng.

Thẩm Nghiệp……Thực sự có bản lĩnh lớn như vậy?!

Cô ánh mắt phức tạp mà nhìn thiếu niên trước mắt gầy yếu tái nhợt, nhất thời không biết nên nói gì thì tốt.

Nhưng thật ra Thẩm Nghiệp thập phần bình tĩnh mà cùng cô chào hỏi: “Chị đã đến rồi.”

Ngữ khí này, nghe một chút cũng không kỳ quái việc cô sẽ chạy về bệnh viện.

Chẳng lẽ y sớm tính là cô sẽ trở về?

Từ Tư Tư càng thêm khiếp sợ.

Thẩm Nghiệp liếc nhìn cô một cái, nhắc túi trên giường, cười nói: “Chúng ta đi thôi.”

Bên trong chỉ có hai bộ quần áo tắm rửa cùng đồ dùng tẩy rửa, đều là Từ Tư Tư mua cho cậu.

Từ Tư Tư rốt cuộc hoàn hồn, nghi hoặc nói: “Cậu làm gì vậy?”

Thẩm Nghiệp nói: “Về nhà. Em đã làm thủ tục xuất viện.”

Từ Tư Tư: “……”

Nếu là trước đây, cô khẳng định đến mắng y một đốn. Từ trên lầu ngã xuống, hôn mê suốt hai ngày, mới vừa tỉnh lại liền xuất viện……Đúng là đầu óc có bệnh!

Nhưng trải qua việc chính mình sắp bị tai nạn xe cộ, cùng với việc ông cụ tìm cháu trai, cô cảm thấy khả năng chính mình không còn tư cách mắng Thẩm Nghiệp.

Cô thở sâu, dùng ngữ khí ôn hòa nhất đời này, nói: “Nếu không cậu vẫn nằm viện quan sát mấy ngày đi?”

Thẩm Nghiệp lắc đầu: “Bác sĩ làm kiểm tra cho em, nói em không có việc gì.”

Thấy bác sĩ nói không có việc gì, Từ Tư Tư lúc này mới yên tâm chút, nói: “Bỏ đi, chị đây đưa cậu trở về.”

Hai người hướng cửa thang lầu đi.

Ông cụ đột nhiên đuổi theo, nói: “Nhóc con, từ từ!”

Thẩm Nghiệp dừng lại.

Cậu đã trả ân tình ông cụ, nhưng ông cụ là người chính trực thiện lương, cậu thực nguyện ý cùng ông giao tiếp.

Ông cụ bước nhanh đi đến trước mặt cậu, lấy di động ra, nói: “Chúng ta thêm WeChat đi. Tôi họ Phú, con trai tôi là Phú Quang Lâm. Hôm nay cháu trai tôi có thể tìm được, đều là công lao cậu, nhà chúng tôi phi thường cảm tạ cậu. Về sau nếu cậu có chuyện gì, cứ việc tìm tôi.”

Ông mở ra, ngón tay bấm vài cái, hiện ra mã QR, đưa tới trước mặt cậu.

Thẩm Nghiệp: “……”

Ông cụ tuổi nhìn cũng là sáu bảy chục tuổi, chơi phần mềm cư nhiên chơi đến thuần thục như vậy.

Cậu tâm tình phức tạp mà cùng ông cụ add WeChat.

Từ Tư Tư đồng dạng tâm tình cũng phức tạp, nhưng cô phức tạp chính là, con trai ông cụ thế nhưng là Phú Quang Lâm?

Phú Quang Lâm hình như là ông chủ Phú Dụ Thật Nghiệp, Phú Dụ Thật Nghiệp bán đồ điện, sinh ý làm phi thường đại, nhãn hiệu sản phẩm rất có lực ảnh hưởng trong nước, lần trước ảnh đế hồng nhất công ty cũng thật vất vả mới bắt được đại ngôn chi nhánh máy nước nóng Phú Dụ Thật Nghiệp.

Thực nhanh cô lại phủ định suy đoán của mình, nếu ông cụ thật là cha ông chủ Phú Dụ Thật Nghiệp, Phú Dụ Thật Nghiệp có tiền nhiw vậy, ông cụ như thế nào sẽ chen chúc ở phòng bệnh như vầy?

Có thể là trùng tên trùng họ đi.

Lúc này ông cụ lại đưa danh thiếp cho Thẩm Nghiệp, nói: “Con trai tôi là ông chủ Phú Dụ Thật Nghiệp, cậu biết nhà bán đồ điện giàu có kia không, đó chính là nhà tôi! Con trai tôi hiện tại chính bồi đứa cháu ở bệnh viện kiểm tra thân thể, không thể tự mình nói lời cảm tạ với cậu. Hắn nói chờ thêm mấy ngày, sẽ tự mình tới cửa, đại ân cậu giúp đỡ nhà chúng tôi a ”

Từ Tư Tư: “……”

Vả mặt tới quá nhanh.

Cư nhiên……Thật là ông chủ Phú Dụ Thật Nghiệp……

Cô không cấm nói thầm, đều có tiền như vậy, ở phòng bệnh bình thường làm gì nha, nên đi phòng bệnh vip a.

Thẩm Nghiệp cười tiếp nhận danh thiếp, nói: “Không cần khách khí, nếu người nhà ngài thật muốn cảm tạ cháu, liền giới thiệu giúp cháu, cháu xem bói rất chuẩn.”

Phú Dụ Thật Nghiệp, cậu tìm tòi ký ức nguyên chủ, mới biết được công ty này rất có danh, đặc biệt lợi hại nhất là máy nước nóng, chiếm cứ thị trường quốc nội 50% trở lên.

Nếu là ông chủ lớn, bạn bè bên người hẳn cũng rất có tiền đi, phí xem bói hai vạn khẳng định có thể……Huống chi nếu yêu cầu cậu ra tay, phải tính chi phí riêng.

Kia đều là tiền a……

Thẩm Nghiệp cảm thấy, chính mình dựa vào xem bói, hẳn là cũng có thể trả được hai trăm vạn phí vi phạm hợp đồng, từ đây đi lên đỉnh nhân sinh.

Ông cụ nghiêm túc gật đầu: “Kia nhất định. Cậu lợi hại như vậy, người khác muốn trả tiền có mời cũng không đến đâu! Cậu liền chờ xem, về sau những người đó đều đến xếp hàng cầu cậu xem bói!”

Trải qua việc tìm cháu trai về, ông đã biến thành thổi phồng Thẩm Nghiệp.

Thẩm Nghiệp cười nói cảm tạ, lúc sau liền cùng ông cụ từ biệt.

Rời đi bệnh viện, Từ Tư Tư còn có điểm hoảng hốt. Tùy tiện ở viện, là có thể nhận thức cha ông chủ Phú Dụ Thật Nghiệp, mà đối phương còn thiếu nhân tình?

Thẩm Nghiệp đây là gặp vận cứt chó gì?

Nếu trước kia có bản lĩnh này, mẹ ruột liền sẽ không bị Dương Minh cùng tiểu tam hại chết, cũng sẽ không rơi vào kết cục cửa nát nhà tan.

Bất quá, khả năng chính là vận mệnh an bài đi.

Cô nhớ rõ Thẩm Nghiệp nói qua, năm đó cao nhân đoán mệnh cho y, nói y trải qua kiếp nạn lớn mới có thể thức tỉnh thiên phú……Nếu không phải cửa nát nhà tan, y lại như thế nào sẽ trở nên lợi hại như vậy.

Từ Tư Tư âm thầm cảm khái một phen, nghĩ thầm Thẩm Nghiệp hiện giờ có này bản lĩnh này, cũng coi như là may mắn.

Cô lấy lại tinh thần, nói: “Đi thôi, chúng ta bắt xe.”

Thẩm Nghiệp nói: “Em phải đi một chuyến tới Minh Phượng Sơn.”

Minh Phượng Sơn là viện điều dưỡng nổi danh ở thành phố, nói là viện điều dưỡng, kỳ thật cùng bệnh viện tâm thần không sai biệt lắm, bên trong đều là bệnh nhân tâm thần.

Bà ngoại nguyên chủ bị nhốt ở Minh Phượng Sơn.

Sau khi ông ngoại Thẩm qua đời, Dương Minh đem tài sản Thẩm gia chuyển dời đến trong tay chính mình, lại hại chết mẹ ruột nguyên chủ, đưa bà ngoại nguyên chủ đến bệnh viện tâm thần.

Trong tiềm thức nguyên chủ, có hai tín niệm, một là báo thù cho mẹ, hai là cứu bà ngoại.

Thẩm Nghiệp đương nhiên đến hoàn thành tâm nguyện nguyên chủ.

Báo thù không vội, cậu trước cứu bà ngoại Thẩm ra. Bà ngoại Thẩm già như vậy, bị nhốt hơn nửa năm, cũng không biết tình huống thế nào.

Từ Tư Tư nói: “Chị đưa cậu đi.”

Thẩm Nghiệp lắc đầu nói: “Không cần, em tự mình đi là được.” Nói tới đây, cậu liếc nhìn cô một cái, nói, “Chị Tư, chị trở về tìm em có việc sao?”

Lúc này bọn họ đứng ở cổng lớn bệnh viện, người đến người đi, xe ra ra vào vào, có người cầm đơ kiểm tra lộ ra tươi cười nhẹ nhàng, cũng có người đầy mặt trầm trọng, có người nhà đỡ người bệnh đi vào đại sảnh, cũng có người ôm đứa nhỏ xuất viện bắt xe rời đi.

Vừa lúc có xe cứu thương chạy đến trước mặt bọn họ, người nhà khóc đến tê tâm liệt phế, bác sĩ hộ sĩ đẩy người bệnh chạy ào trong đại sảnh……

Từ Tư Tư nhớ tới ý đồ mình đến, nói: “Lá bùa của cậu dùng rất được, chị nói lời cảm tạ với cậu.”

Nếu không có lá bùa kia, lúc này người ở trên xe cứu thương ước chừng chính là cô.

Thẩm Nghiệp cười cười, nói: “Là chính chị thiện tâm, mới đổi lấy mệnh tốt.”

Từ Tư Tư vén tóc: “Nhóc con cậu có thể nói.”

Cô giúp qua không ít người, thân thích bằng hữu đều nói ô tâm thiện lương. Đặc biệt là cô giúp Thẩm Nghiệp chuyện này, tất cả mọi người đều khuyên nàng, Thẩm Nghiệp đã không có tác dụng, thứ hai là giúp Thẩm Nghiệp chính là cùng Dương Minh đối nghịch, Dương Minh nhất định sẽ trả thù cô. Nhưng cô nhìn Thẩm Nghiệp thật sự đáng thương, liền nhịn không được duỗi một tay ra giúp

Quả nhiên hảo tâm có hảo báo.

Co cười tủm tỉm nói: “Còn có chuyện này, chị muốn cùng cậu tán gẫu một chút.”

Vốn dĩ Thẩm Nghiệp đã chuẩn bị bắt xe đi rồi, nghe vậy dừng chân, nói: “Chị nói đi.”

Sau khi tỉnh lại, Từ Tư Tư là người thứ nhất đến thăm cậu, hơn nữa cũng là ngươig duy nhất đối tốt với nguyên chủ, cậu đối với Từ Tư Tư trừ bỏ cảm kích, còn có một phần tín nhiệm.

Từ Tư Tư nói: “Cậu hẳn là nhớ rõ, cậu còn hai trăm vạn phí vi phạm hợp đồng, cậu có nghĩ tới như thế nào không?”

Thẩm Nghiệp nói: “Em nghĩ tới, về sau dựa vào đoán mệnh kiếm tiền.”

Nếu không trải qua tai nạn xe cộ cùng việc ông cụ tìm cháu trai, Từ Tư Tư khả năng sẽ đập tmột cái vào đầu cậu, nói cậu nói hươu nói vượn. Nhưng hiện tại cô biết Thẩm Nghiệp đích xác có bản lĩnh, liền tán đồng nói: “Biện pháp này không tồi.”

Thẩm Nghiệp nhìn cô vài giây, cười: “Chị không phải không tin em sẽ đoán mệnh sao?”

Từ Tư Tư từ trong túi lấy ra một bao nhỉ, trong kia là bột màu đen. Từ tai nạn xe cộ đến bây giờ, cô vẫn luôn không ném. Cô liếc Thẩm Nghiệp một cái, tức giận nói: “Chị vẫn luôn chỉ tin tưởng khoa học, nhưng trải qua việc hôm nay, cậu cảm thấy tam quan của bà đây còn có thể bảo trì hoàn chỉnh sao? Chị nói cho cậu, tam quan bà đây đã nát đầy đất!”

Thẩm Nghiệp bị chọc đến bật cười.

Từ Tư Tư nói: “Chị nơi này có sinh ý, có thể cho cậu dùng một lần trả hết phí vi phạm hợp đồng.”

Thẩm Nghiệp nhìn nàng.

Từ Tư Tư: “……Ánh mắt cậu là gì?”

Thẩm Nghiệp che lại ngực: “Theo em được biết, chị không phải cái loại người đại diện thích kéo · da · điều a.”

*拉皮条: giao dịch bất thường, không đúng đắn.

“……” Từ Tư Tư tức giận đến trực tiếp tát một cái trên vai cậu, “Cút đi!”

Nếu không phải nhìn đầu cậu bị lăn ngã một lần, cô liền không phải đâp bả vai y, mà là đập vào đầu y.

Thẩm Nghiệp vội vàng xin tha: “Chỉ đùa một chút, ngài tiếp tục nói.”

Từ Tư Tư cười một tiếng, trước kia thằng nhóc này vâng vâng dạ dạ giống người câm, hiện tại cư nhiên còn dám cùng cô nói giỡn.

Cô hiện tại là hoàn toàn tiếp nhận biến hoá Thẩm Nghiệp, cô nhớ rõ vai chính trong tiểu thuyết võ hiệp cũng là cái dạng này, sau khi đả thông kinh mạch, võ công tăng cường, tính tình cũng biến đổi, trở nên càng tự tin, nhân cách cũng càng hoàn thiện.

Cô nói: “Boss công ty gặp phải vấn đề……Nếu cậu có thể hỗ trợ, hai trăm vạn kia công ty nhất định sẽ giúp cậu trả.”

Xử lý tai nạn xe cộ, cô liền nhớ tới trong nhà lão tổng giống như gặp phiền toái, nếu Thẩm Nghiệp có thể xử lý, kia phí vi phạm hợp đồng liền không lo……Vì thế lập tức chạy tới.

Thẩm Nghiệp nhìn ra được cô nghiêm túc mà thay mình suy nghĩ, nói không cảm động là giả. Hơn nữa cảm xúc nguyên chủ còn lưu tại ý thức, mũi cậu không khỏi một trận lên men.

Cậu hít hít cái mũi, nói: “Được a, em ngày mai đi tìm chị.”

Hôm nay cậu đến đón bà ngoại Thẩm xuất viện, còn phải dàn xếp tốt cho bà ngoại Thẩm, khẳng định không còn kịp rồi.

Từ Tư Tư nói: “Chúng ta ngày mai liên hệ, chị đi đón cậu.”

Thẩm Nghiệp xua xua tay, nói: “Em tự mình tới công ty là được.”

Từ Tư Tư cũng không miễn cưỡng, xe cô còn đang sửa chữa, đi tiễn cũng là đi bắt xe.

Hai người ở cửa bệnh viện cáo biệt, Từ Tư Tư về công ty, chuẩn bị cùng ông chủ nói về việc Thẩm Nghiệp.

Thẩm Nghiệp còn lại thì kêu taxi đi Minh Phượng Sơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.