Điện Chủ Ở Rể

Chương 3: Chương 3: Nhà họ Lâm gặp khủng hoảng




Mộ Dung Phong đứng chắp tay sau lưng, giọng như tiếng chuông lớn!

“Tôi và Mục Hàn là bạn tốt, đặc biệt tặng cho nhà họ Lâm một bộ ngọc như ý vảy rồng!”

Sau khi đặt món quà xuống, Mộ Dung Phong lập tức xoay người rời đi.

“Đông Hải… Mộ Dung Phong? Chắc không phải là Mộ Dung Phong - gia chủ của gia tộc Mộ Dung đứng đầu Đông Hải chứ?”

“Hình như… đúng là ông ta, trước đây tôi từng thấy trên ti vi!”

“Trời ơi! Không ngờ Mộ Dung Phong lại tham gia lễ giỗ tổ của nhà họ Lâm chúng ta, cả thành phố Sở Dương này, nhà nào có được tư cách này chứ?”

Mọi người đều đắm chìm trong kinh ngạc.

“Nói láo! Mộ Dung Phong là nhân vật thế nào? Ông ấy sẽ kết bạn với tên vô dụng như Mục Hàn ư?”

“Mục Hàn! Nói! Mày tìm diễn viên đóng giả ở đâu ra, lại dám giả dạng thành Mộ Dung Phong, mày có biết chọc giận gia tộc Mộ Dung thì sẽ mang đến tai họa khủng khiếp cho Lâm Thị của tao hay không?”

Lâm Long lớn tiếng chất vấn.

Đánh chết hắn cũng sẽ không tin một tên phế vật vô dụng sẽ có mối quan hệ với gia tộc đứng đầu Đông Hải.

Lúc này, ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm vào Mục Hàn.

Bao gồm cả Lâm Nhã Hiên.

Con ngươi xinh đẹp của cô chứa đầy vẻ kinh ngạc, tim lại càng đập rộn lên!

“Nhất định đừng là giả!”

Lâm Nhã Hiên căng thẳng cầu nguyện.

Ba năm nay, đây là lần đầu tiên cô ôm hy vọng với Mục Hàn.

Chỉ cần Mục Hàn thật sự mời được Mộ Dung Phong đến, đạt được tài nguyên ủng hộ của năm nay thì cô chắc chắn có cách giúp bố cô vùng dậy!

“Người có thể giả dạng, vậy bộ ngọc như ý vảy rồng chắc không phải giả chứ?”

“Tháng trước Mộ Dung Phong mới mua được ở buổi bán đấu giá ở Hương Giang, giá trị mười triệu tệ, có một không hai!”

Mục Hàn hờ hững nói.

Anh là Điện Chủ của Điện Long Vương, nhà giàu bậc nhất thế giới, gần như có một nửa số người đều là người giúp việc của anh!

Mà Mộ Dung Phong này, chẳng qua cũng chỉ là một tên giúp việc trong đó mà thôi!

Tạm thời ông ấy phụ trách liên lạc giữa Mục Hàn và Điện Long Vương ở thành phố Sở Dương.

“Hừ! Ngọc như ý nát gì chứ, đừng cho rằng tôi không biết đều là đồ giả mô phỏng pha lê!”

Lâm Long sải bước về phía trước, định ném ngọc như ý xuống đất!

“Dừng tay!”

Bà cụ Lâm đập mạnh gậy đầu rồng xuống, chậm rãi nhận lấy ngọc như ý trong tay Lâm long, quan sát tường tận tỉ mỉ.

Bà ta hiểu rõ đồ cổ mấy chục năm, cũng từng tìm tòi về ngọc như ý.

Một hồi lâu.

“Ngọc như ý này… là thật!”

Bà cụ Lâm hít thật sâu rồi nói.

“Hơn nữa, ở buổi tiệc rượu trước đây bà từng có duyên gặp gia chủ Mộ Dung một lần, nếu người vừa nãy giả thì bao đổi!”

“Nhã Hiên, làm tốt lắm!”

Hiếm khi bà cụ Lâm mỉm cười với Lâm Nhã Hiên.

Bà ta cũng không tin một người vô dụng như Mục Hàn lại quen biết với Mộ Dung Phong nên đoán chắc là Lâm Nhã Hiên thông qua con đường nào đó để làm quen với ông ấy!

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Lâm Long cắn răng lẩm bẩm, không muốn tin sự thật trước mắt!

“Bà nội…”

Lâm Nhã Hiên vừa định lên tiếng trước nói rõ đây là công lao của Mục Hàn, nhưng lại bị Mục Hàn kéo thẳng lại.

“Không cần giải thích”.

Mục Hàn cười nhạt nói, gió thoảng mây bay.

Người khác đối xử với anh thế nào cũng không sao, hôm nay anh làm như vậy chỉ muốn khiến vợ vui vẻ mà thôi.

Con ngươi xinh đẹp của Lâm Nhã Hiên nghi ngờ nhìn Mục Hàn, không biết tại sao, cô cứ cảm thấy hôm nay hình như anh có gì đó khác thường.

Hoạt động lễ giỗ tổ vẫn kéo dài đến chạng vạng tối mới kết thúc.

Đêm khuya, ở biệt thự nhà họ Lâm.

“Lễ giỗ tổ hôm nay rất thành công, đặc biệt là Lâm Long và Nhã Hiên có biểu hiện rất tốt!”

“Có điều, chắc mọi người cũng rõ, bây giờ nhà họ Lâm gặp phải khủng hoảng chưa từng có, nếu thuận lợi vượt qua thì Lâm Thị cũng không hẳn là không thể trở thành gia tộc hạng nhất! Nhưng nếu không vượt qua được, e rằng cơ nghiệp của nhà họ Lâm sẽ bị hủy hoại trong chốc lát!”

Bà cụ Lâm ngồi trên vị trí cao nhất và nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Người nhà họ Lâm ai nấy đều mặt mày ủ dột, trong đó có mấy người đã không nhịn được mà khẽ thở dài.

Tập đoàn Lâm Thị bỏ ra một số tiền lớn đầu tư vào tòa cao ốc Hoa Viên Thế Kỷ, công trình đã hoàn thành gần hai phần ba, nhưng nghiệm thu không hợp quy cách!

Đầu tư gần năm trăm triệu gần như hủy hoại trong chớp mắt!

Bây giờ, cách duy nhất có thể cứu tập đoàn Lâm Thị là đầu tư vào một lượng vốn lớn để hồi sinh tài sản!

“Nói đi, trong số mọi người ai có thể kéo được đầu tư hoặc là vay tiền được?”

Bà cụ Lâm xoa trán, trầm giọng hỏi.

Nghe câu nói này, mọi người đều trố mắt nhìn nhau lắc đầu cười gượng gạo.

Đầu tư?

Tương đương với chuyện ném tiền vào đại dương ai mà muốn làm chứ?

Còn về vay tiền, lại càng buồn cười hơn, trước nay ngân hàng đều cứu gấp không cứu nghèo!

“Sao thế, lúc chia lợi nhuận ai cũng hăng hái mà lúc gặp khó khăn thì lại im lặng là vàng à?”

Bà cụ Lâm vô cùng tức giận khi nhìn mọi người không nói tiếng nào, còn bày ra dáng vẻ vội về chịu tang!

Những kẻ không có ý chí phấn đấu thật đáng giận!

“Bà nội, bà bớt giận, sức khỏe quan trọng, chuyện này để cháu nghĩ cách!”

Lâm Long đứng dậy xoa nhẹ vào vai bà cụ Lâm.

Hắn nhanh chóng quét mắt nhìn từng người ngồi ở đây, cuối cùng ánh mắt dừng ở Lâm Nhã Hiên.

“Bà nội, không phải Lâm Nhã Hiên nhà chúng ta rất có bản lĩnh sao? Ngay cả gia chủ nhà Mộ Dung của Đông Hải cũng quen biết, nói không chừng ông ta có thể có cách giải quyết vấn đề tiền vốn!”

Lâm Long hí hửng nhìn Lâm Nhã Hiên.

“Đúng rồi! Nhã Hiên quen biết Mộ Dung Phong! Đó là nhân vật thế nào chứ?”

“Không sai, hai ba trăm triệu đối với Mộ Dung Phong hoàn toàn chỉ là con số lẻ!”

“Nhã Hiên à, gia tộc đối xử với cháu không tệ, bây giờ là lúc báo đáp rồi!”

Sau khi mọi người nghe Lâm Long nói vậy thì giống như ôm được bó rơm cứu mạng, vội vã lên tiếng khuyên bảo.

“Nhã Hiên, cháu, thật sự có cách sao?”

Bà cụ Lâm im lặng chốc lát rồi hỏi bằng vẻ mặt mong đợi.

- -----------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.