Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Chương 12: Chương 12: Tôi muốn công việc này (hai)




Tử Ca leo lên tầng 15 thời điểm này cả người cơ hồ mệt lả, trên trán lưu lại những giọt mồ hôi, giày cao gót cầm ở trong tay, cặp mắt lo lắng nhìn về phía phòng Tổng giám đốc, liều lĩnh xông tới.

"Có thể, thao tác theo ý nghĩ của anh, trong vòng ba ngày tôi thấy hiệu quả. . . . . ." Mộ Diễn điện thoại trong tay vẫn chưa nói hết, cửa phòng làm việc liền bị đẩy ra.

Chương Tiểu Hiền bất đắc dĩ buông tay, ý là cô ngăn cản không kịp. Mộ Diễn khẽ gật đầu, ý bảo cô lui ra. Chương Tiểu hiền thức thời đóng cửa lui ra ngoài, phòng làm việc lớn như vậy còn xót lại hai người là Tử Ca cùng Mộ Diễn .

Cả phòng làm việc bố cục đơn giản, điểm sáng duy nhất là cái cửa sổ thiết kế theo phong cách phương Tây, kèm theo mấy cái ghế salon bọc da báo để sát vào một bên, đơn giản tạo thành một phòng tiếp khách . Cả khu làm việc bày biện như vậy làm cho người ta thấy rất phù hợp với phong cách của Mộ Diễn .

Mộ Diễn còn chưa nghe điện thoại xong, Tử Ca cúi đầu quan sát mình một thân chật vật có chút khổ không thể tả, vì sao mỗi lần cô ở trước mặt của anh lúc nào cũng bày ra bộ dáng hốt hoảng, nhếch nhác

Cúp điện thoại, Mộ Diễn từ trên ghế xoay đứng lên, thân hình cao lớn từng bước từng bước chậm rãi đến gần Tử Ca, cái loại ép bức đó làm cho Tử Ca không nhịn được lui về phía sau, cho đến khi sống lưng chạm trên vách tường, không thể lui được nữa.

Anh bình tĩnh ưu nhã tựa như đang trêu đùa một con thỏ, Tử Ca cực hận loại cảm giác yếu thế , nhưng bây giờ phải nhìn, cô không có bất kỳ biện pháp gì thay đổi không khí hiện tại.

Giữa hai người khoảng cách gần đến nỗi không thể gần hơn nữa, Tử Ca ngẩng đầu lên, tránh khỏi hô hấp của mình trực tiếp đụng chạm đến vạt áo của anh, cô cẩn thận hô hấp, trái tim cơ hồ muốn nhảy ra ngoài.

Mộ Diễn khóe miệng câu khởi cười, hài lòng với phản ứng của cô, phảng phất tất cả đều bị hắn nắm trong bàn tay, ngón tay của hắn nhẹ nhàng đặt trước ngực cô, dán lên da thịt của cô nhẹ nhàng xoay tròn, cảm giác tê dại lại ngứa ngáy, khiến thân thể Tử Ca khẽ run một cái.

Mộ Diễn thưởng thức phản ứng của cô gái trước mắt, không nhanh không chậm trêu chọc, trầm mặc tính toán. Tử Ca thiếu kiên nhẫn, hít một hơi thật sâu, cô cố làm trấn tĩnh nhìn về phía Mộ Diễn, "Mộ thiếu, tôi quả thật cần công việc này, hơn nữa, tôi cho là tôi có thể đảm nhiệm nó."

Ánh mắt của cô trong suốt , anh chưa từng thấy ánh mắt nghiêm túc này , Mộ Diễn ánh mắt trầm xuống, bộ dáng như vậy của cô khiến nội tâm của anh trở nên tồi tệ, muốn liều lĩnh xé bỏ toàn bộ.

"Tại sao tôi phải tin tương cô có thể đảm nhiệm nó?"

Thanh âm của anh rất lạnh rất nhạt, rất vô tình. Nhưng ngón tay mang theo nhiệt của anh chậm rãi dao động trên cổ Tử Ca , khiến cô không thể nói được, ngón tay thon dài dọc theo da thịt trượt xuống, không có bất kỳ trở ngại nào dò vào bên trong áo lót, nắm được một quả anh đào trước ngực cô.

"Anh . . . . ." Tử Ca thất thanh thét chói tai, đang định khạc ra vài chữ lại phải bị anh khống chế không nói nên lời.

Mộ Diễn động tác nhẹ nhàng, thân thể anh hơi cúi, miệng dán vào tai Tử Ca , nhẹ giọng cảnh cáo, "Đừng lên tiếng, tôi không ngại để cho mọi người ở bên ngoài nghe được đâu. . . . . . Dĩ nhiên, nếu như cô cũng không để ý. . . . . ."

Khóe miệng của anh lại dính vào người cô giễu cợt cười, ngón tay thon dài ở ngực của cô làm loạn, nhẹ vuốt ve, Tử Ca bị anh trêu chọc hai chân vô lực, bàn tay bắt được cánh tay của anh đang di chuyển trên người mình, cắn chặt môi im miệng không muốn phát ra âm thanh khác.

"Thế nào, rất hưởng thụ?" Ngón tay dùng lực, quả anh đào trước ngực bị hai ngón tay của anh hung hăng kẹp lại, Tử Ca sắc mặt đột nhiên trắng bệch, hàm răng cắn chặt môi, cơ hồ muốn cắn ra máu.

"Cô phải biết, sẽ không ai cứu cô, đồng nghiệp sẽ tìm cách tránh xa cô, nếu không ai cho cô điều kiện, như vậy cô sẽ làm sao bây giờ?" Mộ Diễn buông tay ra, thần sắc trong nháy mắt lạnh nhạt, "Nếu như không thể tự cứu mình, không ai cứu được cô."

Sắc mặt Tử Ca lần lượt thay đổi, thì ra là, anh không phải là muốn sàm sỡ cô, anh chẳng qua là đang thử dò xét cô, đối với loại tình huốnng này sẽ xử lý ra sao.

"Cô đi ra ngoài đi, Mộ thị cũng không sẽ không chiếu cố cho những người vô dụng, Liêu quản lý sẽ an bài cho cô, về phần cô có trình độ như thế nào, còn tuỳ thuộc vào bản thân."

Tử Ca cả người mệt lả dọc theo vách tường trợt xuống, đôi môi nhẹ nói ra một câu không phục, "Tôi không phải là người vô dụng, nếu như anh để cho tôi thử. . . . . ."

"Đợi đã, anh nói. . . . . . Anh nói là. . . . . . Tôi có thể?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.