Ông Bố Thiếu Soái

Chương 8: Chương 8: Vu oan? Dùng thực lực phản bác!




Ngay sau đó, với sự chỉ đạo của Tịch Thiên Mộ, một bộ đề thi khác đã được lấy ra, dưới ánh mắt kinh hoàng của Cố Tư Như, Hạng Tư Thành đưa tờ giấy đó đến trước mặt cô ta nói: “Cô nói cô và vợ tôi tốt nghiệp cùng một trường, nếu đã từng làm giám khảo thiết kế, vậy thì chuyên môn trong lĩnh vực thiết kế đá quý của cô cũng không tồi đúng không?”

“Đề thi này cô làm trước đi!”

Hàm răng của Cố Tư Như có chút run rẩy: “Tôi... tôi...”

Tịch Thiên Mộ cũng đi tới, lạnh lùng nhìn cô ta nói: “Lời của anh Thành cô không nghe thấy sao?”

“Làm ngay!”

Cố Tư Như run rẩy cầm lấy tờ giấy kiểm tra, hơn nửa tiếng sau mới miễn cưỡng làm xong, có người kiểm tra bài thi của cô ta rồi nói: “Chủ tịch, thành tích của chủ quản Cố là 58 điểm”.

Mọi người hít sâu một hơi, ai cũng biết rõ về trình độ của Cố Tư Như, đến cô ta cũng không đạt thì điều này đã chứng tỏ mức độ khó của bài thi.

Sau đó, Hạng Tư Thành cầm đề thi mới tinh đưa cho Vân Tịnh Nhã, ánh mắt đầy dịu dàng nói: “Bài kiểm tra này em cần làm trong thời gian bao lâu?”

Vân Tịnh Nhã nhìn nhanh qua tờ giấy, do dự một lát rồi nói: “Khoảng nửa tiếng”.

“20 phút có đủ không?”

Vân Tịnh Nhã sửng sống, nhìn ánh mắt tin tưởng của Hạng Tư Thành bên cạnh, trong lòng khẽ động, cô gật đầu nói: “Đủ!”

Mọi người lại càng kinh ngạc hơn, ngay cả một chuyên gia như Cố Tư Như cũng phải mất hơn nửa giờ đồng hồ mới hoàn thành, Vân Tịnh Nhã lại chỉ cần 20 phút, thật sự có thể sao?

Vân Tịnh Nhã không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, đặt tờ giấy kiểm tra lên bàn bắt đầu viết, hơn 100 đôi mắt nhìn vào cô, tuyệt đối không có khả năng gian lận.

“Này, đây chẳng phải là bài thi tuyển dành cho vị trí giám đốc của tập đoàn Mộ Tư sao, anh nghĩ cô ấy có thể hoàn thành trong 20 phút không?”

“Không biết nữa, cũng có khả năng là phô trương thanh thế thôi, dù gì vừa rồi cũng có rất nhiều người nhìn thấy cô ấy gian lận, chẳng nhẽ đều là nói dối sao?”

Ai nấy đều tò mò chờ kết quả, chỉ có một người duy nhất ước gì bài thi này làm mãi không xong.

Nhưng thời gian không thể quay ngược, vừa đến phút thứ 23, Vân Tịnh Nhã đột nhiên giơ tay lên và nói: “Tôi làm xong rồi!”

Nhìn những hạt mồ hôi lấm tấm trên mặt cô, Hạng Tư Thành ân cần lấy khăn tay ra lau nhẹ, dịu dàng nói: “Vất vả rồi!”

Vân Tịnh Nhã hiển nhiên không thoải mái với việc thể hiện tình cảm chốn đông người, cô đỏ mặt giật lấy chiếc khăn tay, Hạng Tư Thành bật cười đưa tờ giấy thi cho giám khảo, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm chờ đợi kết quả cuối cùng.

Cố Tư Như nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào da thịt thế nhưng cô ta hoàn toàn không hay biết, trong lòng gào khóc điên cuồng, đừng mà! Đừng mà!

“Chủ tịch, đã kiểm tra xong kết quả!”

Giám khảo cầm tờ giấy thi lên, liếc nhẹ Cố Tư Như rồi nói: “Bài thi của cô Vân được 95 điểm!”

Phụt!

Đôi chân Cố Tư Như lập tức mềm nhũn, ngồi phệt xuống đất, vẻ mặt thất thần.

Những người khác cũng hoàn toàn choáng váng.

“95 điểm, sao lại cao như vậy được!”

“Đề thi dành cho giám đốc còn đạt điểm cao như vậy, vậy bài kiểm tra của nhà thiết kế bình thường như chúng ta, đối với cô ấy quá đơn giản rồi”.

“Đúng vậy, cô ấy giỏi như vậy thì việc gì phải gian lận chứ?”

Nghe tiếng mọi người bàn tán xôn xao, ánh mắt Hạng Tư Thành di chuyển đến những người nói Vân Tịnh Nhã gian lận, hừ lạnh: “Lúc này rồi vẫn chưa muốn nói ra sự thật sao?”

Người đầu tiên nói Vân Tịnh Nhã gian lận lập tức bật khóc nói: “Là tôi nhất thời hồ đồ, vì muốn vào làm ở tập đoàn Mộ Tư, muốn dùng cách này để lấy lòng chủ quản Cố, hãm hại cô Vân, đều là lỗi của tôi, cô Vân, mong cô thứ lỗi!”

Những người còn lại cũng hối hận, dùng dáng vẻ ân hận nhìn về Vân Tịnh Nhã đang mềm lòng, định mở miệng nói thì Hạng Tư Thành đã cất lời trước: “Làm sai rồi thì mong người khác tha thứ, còn người bị các người hãm hại thì sao!”

“Nếu Tịch Thiên Mộ không ở đây hôm nay, nỗi oan ức mà Vân Tịnh Nhã đã phải chịu, phải tìm ai để thể thứ đây?”

“Những người vì lợi ích của bản thân mà hãm hại người khác thì không thể tha thứ!”

Tịch Thiên Mộ lạnh lùng nói: “Đem thông tin đăng kí của những người này thông báo trong ngành, dùng kênh chính thức của tập đoàn Mộ Tư đưa ra thông báo, bất kỳ công ty nào nhận họ vào làm đều sẽ được coi là tình tịch của tập đoàn chúng ta!”

Nói một cách dễ hiểu, nó đã trực tiếp hủy hoại tương lai tươi sáng của đám người này.

“Anh Thành, người này giải quyết sao?”

Tịch Thiên Mộ chỉ vào Cố Tư Như.

“Người của cậu, giải quyết như thế nào còn cần tôi phải dạy à?”

“Có điều người phụ nữ này, thật sự rất đáng ghét!”

Tịch Thiên Mộ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn: “Em hiểu rồi!”

“Cố Tư Như ích kỉ toan tính, vu khống người khác, suýt nữa khiến tập đoàn mất đi một nhân viên ưu tú, bây giờ lập tức sa thải, còn nữa, tôi không muốn thấy người phụ nữ này ở thành phố Thiên Hải nữa!”

“Tịnh Nhã, chúng ta là chị em tốt. Nể mặt chúng ta là bạn cùng phòng, tôi xin cô, cứu tôi với!”

“Không!”

“Đừng mà!”

Nhìn theo bóng lưng của Cố Tư Như biến mất, trong lòng Vân Tịnh Nhã cảm xúc lẫn lộn.

“Cô Vân, chúc mừng cô!”

Lúc này, giọng nói của Tịch Thiên Mộ vâng lên: “Chúc mừng cô thông qua cuộc phỏng vấn của tập đoàn Mộ Tư, trở thành giám đốc thiết kế của công ty!”

“Cảm ơn chủ tịch Tịch, tôi nhất định sẽ...”

Đột nhiên, cô dường như nghĩ tới điều gì đó, ngẩng đầu lên: “Gíam đốc thiết kế?”

“Đúng thế!”

Tịch Thiên Mộ cười nói: “Cô Vân đã vượt qua bài thi tuyển cấp bậc giám đốc, đương nhiên sẽ được bổ nhiệm vào vị trí này, điều này mọi người có thể làm chứng, dựa vào thực lực của cô chứ không phải đi cửa sau!”

“Vậy mối quan hệ giữa hai người là gì?”

Vân Tịnh Nhã giờ mới nhớ ra người chồng này của mình, hình như có quan hệ thân thiết với Tịch Thiên Mộ.

Hạng Tư Thành ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Nhiều năm trước khi Tịch Thiên Mộ vẫn chưa có tiếng tăm gì thì có theo anh lăn lộn một thời gian, không ngờ vài năm sau, cậu nhóc lẽo đẽo theo sau anh ngày nào đã trở thành một chủ tịch với gia sản hàng trăm tỷ, đúng là bất ngờ!”

Vân Tịnh Nhã đột nhiên hiểu ra, theo lời đồn đại, trước đây Tịch Thiên Mộ chỉ là một công nhân bình thường, 4 năm gần đây đột nhiên được một người thần bí giúp đỡ, công việc kinh doanh của anh ta mới có bước nhảy vọt.

Nhìn thấy bộ dạng có phần lơ đãng của Hạng Tư Thành, Vân Tịnh Nhã tưởng rằng sự tương phản giữa hai bên làm anh có cảm giác tự ti, cô liền an ủi: “Không sao, ai đều có cuộc sống riêng của người đó, không cần ghen tị làm gì!”

“Đi thôi, để mừng công việc mới, tôi mời hai người đi ăn!”

Vân Yên Nhi hai mắt sáng lên: “Mẹ ơi, con có thể ăn kem không?”

“Được, nhưng chỉ được ăn một cái thôi nhé!”

Một nhà ba người cười cười nói nói, Tịch Thiên Mộ nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, trong lòng đột nhiên trầm tư.

“Chủ tịch!”

“Nói với tất cả mọi người, chuyện xảy ra hôm nay, còn có mối quan hệ giữa tôi và anh Thành, không ai được nói ra ngoài nửa chữ!”

“Ngoài ra, thông báo cho người trong bộ phận thiết kế, sáng mai tiếp đón giám đốc mới!”

- ---------------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.