Phi Nhân Loại Tan Tầm Lại Có Việc Làm

Chương 1: Chương 1: Tang lễ của A tiên sinh




Mưa rào mưa tầm tã xuống, ở trong đêm tiếng mưa vang lên ào ào.

Đây là một toà phòng nông thôn tự xây, niên đại có chút cổ xưa, trên vách tường dính bụi bẩn các loại, bên trong một góc ném một đống nông cụ rỉ sắt tản ra một mùi không nói được cũng không tả được.

Đèn treo trên trần nhà loạng choà loạng choạng, ánh đèn khi sáng khi tối. Phía dưới là một chiếc ghế salon cũ nát. Trên ghế ngồi một vòng người, quay đầu về phía chiếc TV một màu kiểu cũ.

Đại khái là bởi vì không có tín hiệu, trên màn hình lập loè các hạt trắng đen, đồng thời phát ra âm thanh chói tai.

Người ngồi trên ghế salon lần lượt là một người đàn ông vạm vỡ mang dây chuyền vàng, một học sinh nữ mặc đồng phục học sinh JK, một người đi làm hào hoa phong nhã,.. Rõ ràng là những người không có liên hệ gì với nhau, lại cùng nhau ngồi chung.

Không có ai nói chuyện.

Ngoài cửa sổ sấm vang chớp giật, mà màn hình đen thui phút chốc lại sáng lên lần nữa, trên màn hình trắng đen hiện ra một giọng nữ cuồng loạn:

【 Hoan nghênh mọi người tiến vào trò chơi Vô Hạn Ác Mộng 】

【 Bạn đã vào cửa ải của người chơi mới 】

【 Xin mời tham gia tang lễ của A tiên sinh, cũng như tìm đến hung thủ giết người 】

Sau khi dứt tiếng, cũng chỉ còn có tiếng cười thần kinh, cười đến cả người ớn lạnh. Rốt cuộc có người không nhịn được, đứng lên: “Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Có ai có thể nói cho tôi biết được không?”

Người nói chuyện là một người đi làm mang giày da, hắn thỉnh thoảng cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, lo lắng nếu đến muộn sẽ bị trừ thưởng chuyên cần. Bất quá đồng hồ của hắn hình như bị hỏng, cho đến bây giờ, thời gian đều như ngừng lại ở trước bảy giờ sáng, không có nhích lên phía trước một tí.

Nghi vấn của hắn giống như nhấc lên một cái công tắc, bật lên cảm xúc của những người ở trong đại sảnh.

Nữ sinh cấp ba cúi đầu khóc nức nở: “Tôi muốn về nhà...”

Người đi làm đi một bước xa đến cửa lớn, muốn mở ra, nhưng cửa lớn đóng quá chặt chẽ, vẫn không nhúc nhích.

Dây chuyền vàng cũng đứng lên, liếc nhìn bốn phía.

Cửa sổ cũng bị đóng chặt, đinh đóng trên từng mảnh gỗ. Dây chuyền vàng từ trong một đống nông cụ nhặt ra một cái rìu, dùng sức chém, muốn phá cửa sổ ra ngoài.

Ầm——

Một búa đập xuống, mảnh gỗ bể nát, trên cửa kiếng xuất hiện vết nứt hình mạng nhện.

Dây chuyền vàng trong lòng vui vẻ: “Có hi vọng.”

Nói xong, hắn giơ lên cái rìu, muốn đem cửa sổ thuỷ tinh đập nát. Chỉ là rìu còn chưa vung xuống, liền nghe một tiếng “bộp”, một bàn tay máu vỗ vào cửa sổ. Dây chuyền vàng sợ hết hồn, rìu trong tay rơi xuống đất, vang lên một tiếng nặng nề.

Bộp bộp bộp ———

Vô số bàn tay máu vỗ vào cửa sổ, tựa hồ muốn phá huỷ cửa sổ mỏng manh để đi vào trong. Mà cửa sổ thì rung động tựa hồ muốn lập tức nứt ra.

Dây chuyền vàng lui về sau một bước, nuốt nước bọt: “Chuyện gì thế này? Có quỷ thật hả?”

“Gì chứ? Những thứ này đều là để lừa người!” Người đi làm táo bạo, nhặt rìu lên, “Tránh ra cho tôi.”

Hắn đẩy Dây chuyền vàng, giơ rìu muốn dùng sức chém.

Chỉ là còn chưa hạ xuống thì cửa sổ thuỷ tinh “răng rắc” nứt ra rồi.

Động tác Người đi làm dừng lại, trơ mắt nhìn một cái tay tái nhợt từ bóng tối sau cửa sổ kéo tay hắn.

“Thứ gì thế này!” Người đi làm hoảng loạn muốn tránh thoát.

Nhưng cái tay gầy trơ xương này khí lực vô cùng lớn, mạnh mẽ kéo Người đi làm ra bên ngoài.

Người đi làm rốt cuộc cũng biết những thứ này không phải là người có thể làm ra, hắn kinh hãi rít gào: “Cứu mạng——”

Dây chuyền vàng sớm đã bị sợ choáng váng.

Nữ sinh cấp ba co lại thành một cục, không dám nhúc nhích.

Những người khác cũng không có ý muốn liều mình cứu người.

Cứ như thế Người đi làm bị kéo ra khỏi cửa sổ nhỏ, thân thể bị ép cong thành tư thế vặn vẹo, biến mất trong bóng tối.

Chỉ còn bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng gặm nuốt đồ ăn ghê rợn.

“Các người nên vui mừng vì bớt đi một tên ngu ngốc.” Người ngồi giữa ghế sofa nhếch hai chân, “Tôi dạy cho mấy người, điều thứ nhất, không nên tuỳ tiện hành động, ở nơi đây, một cọng cỏ, một đoá hoa cũng có thể lấy mạng của mấy người.”

Trải qua cảnh vừa rồi, tất cả mọi người ngồi đàng hoàng, nghe người kia nói thế, như là tìm được người tin tưởng, dồn dập nhìn sang.

Người kia rất hài lòng về phản ứng của người khác: “Tôi họ Trần, mấy người gọi tôi là lão Trần được rồi.”

Dây chuyền vàng mười phần thượng đạo, lập tức đi tới, đưa cho một điếu thuốc: “Trần ca, anh chơi qua rồi?”

Lão Trần liếc mắt tán thưởng nhìn hắn: “Chơi qua hai lần. Nhiệm vụ của người chơi mới tương đối đơn giản, chỉ cần bé ngoan ngồi ở cạnh tôi thì sẽ không có vấn đề.”

Lời vừa nói ra, ánh mắt người khác nhìn hắn trở lên nóng rực lên.

“Bất quá...” Lão Trần bấm tay gảy tàn thuốc một cái, chuyển đề tài, “Không bao giờ có chuyện trên trời rớt xuống một cái bánh có nhân cả.

Một người tóc vàng gầy yếu hỏi: “Anh cần bao nhiêu tiền?”

Lão Trần trào phúng ngoắc ngoắc khoé môi: “Ở đây tiền là giấy lộn. Tôi chỉ muốn tích phân khi qua cửa của mấy người.”

Nữ sinh cấp ba yếu ớt hỏi: “Tích phân có ích lợi gì?”

“Vấn đề rất hay.” Lão Trần nói, “Tích phân có thể đổi một ít món đồ bảo mệnh, nhưng chỉ có người chơi trải qua nhiệm vụ người mới thì mới có thể mở được Thương Thành, cho nên nếu mấy người không sống qua nhiệm vụ người mới thì tích phân cũng chỉ vô dụng.”

Lông vàng xem qua rất nhiều truyện online suy tư: “Giống với những trò chơi khủng bố trong tiểu thuyết.”

“A...” Lão Trần phun ra một miệng khói, “Không khác biệt lắm, bất quá cậu đừng nghĩ cậu là nhân vật chính. Mọi người ở đây đều là những kẻ xui xẻo kéo dài hơi tàn, chỉ khi trải qua trò chơi mười lần mới có thể rời đi trò chơi xui xẻo này.”

Dây chuyền vàng nghĩ tương đối nhiều, mở miệng hỏi: “Anh có thể bảo đảm chúng tôi có thể an toàn sao?”

Lão Trần không có trả lời vấn đề đó, mà chỉ nói: “Chỉ cần mấy người không tìm đường chết.”

Lông vàng cùng nữ sinh cấp ba đều là thanh niên tương đối đơn thuần, lập tức đồng ý yêu cầu của lão Trần, chỉ muốn được bảo mệnh. Dây chuyền vàng thấy bọn họ đều đáp ứng, chỉ có thể theo đa số.

Lão Trần tính toán số tích phân vào túi, trên mặt cười tươi hơn một chút: “Mấy người còn có vấn đề gì không? Nếu tôi biết thì sẽ nói cho mấy người.”

“Xin hỏi...”

Ngay lúc này, trong góc ghế sofa giơ lên một cánh tay.

Tất cả mọi người nhìn sang.

Bên trong góc ngồi một người thanh niên, đại khái là vì vẫn không nói chuyện nên độ tồn tại đặc biệt thấp. Hắn có đôi mắt hạnh nhân trắng đen rõ ràng, trong mắt toả ra ánh sáng hiếu học, thoạt nhìn vừa biết điều vừa đáng yêu, khi cười còn lộ ra răng nanh nhỏ.

Lão Trần vô tình nói: “Cậu hỏi đi.”

Thanh niên giơ điện thoại, khổ não mười phần hỏi: “Tại sao ở đây không chơi được cờ tỉ phú?”

Nữ sinh cấp ba nhỏ giọng nói: “Nơi này không có tín hiệu“.

Cô từng thử báo cảnh sát, nhưng ở đây thiết bị điện tử điều mất hiệu lực, căn bản không liên lạc được thế giới bên ngoài.

“Ồ.”

Thanh niên có chút mất mát mà thu hồi di dộng.

Lão Trần: Đây là tên ngốc hả? Chỗ nguy hiểm vậy mà còn chơi cờ tỉ phú?

Lão Trần coi như hoài nghi tên này có chút không bình thường cũng không trở ngại lão kiếm tích phân, vì vậy giả vờ làm một dáng dấp hoà ái: “Cậu tên là gì?”

Thanh niên không hề phòng bị: “Thẩm Đông Thanh.”

Lão Trần cười nói: “Chỉ cần cậu đồng ý đem tích phân cho tôi, tôi có thể mang cậu qua ải.”

Thẩm Đông Thanh liếc mắt nhìn hắn: “Không cần.”

Nụ cười lão Trần cứng đờ, trở nên nhạt dần, lão nói một cách đầy ý vị sâu xa: “Thế giới này rất nguy hiểm, cậu không thấy tên đi làm hồi nãy à? Không cẩn thận thì mạng nhỏ còn không giữ nổi, thì đối với mạng, tích phân có gì trọng yếu?”

Trong lời nói còn xen lẫn uy hiếp khó phát hiện.

Thẩm Đông Thanh: “Ồ.”

Nụ cười của lão Trần triệt để biến mất, mặt âm trầm nói: “Người trẻ tuổi đúng là thích cậy mạnh, nhưng bọn họ không biết, có lúc cậy mạnh sẽ phải trả giá một cách khốc liệt.”

Lão Trần muốn doạ tên này.

Người ở đây đều là người mới, nhiệm vụ người mới sẽ không rất khó mà lại được nhiều tích phân, đối với lão Trần mà nói, mỗi lông dê đều nhất định phải hao.

Lão không ngờ lời này nói xong, tiểu tử kia vẫn như trước không hề bị lay động.

Thẩm Đông Thanh đang sử dụng điện thoại di động của hắn, vừa ngẩng đầu thì đối mặt với lão Trần đang nhìn chăm chăm hắn, hậu tri hậu giác mà phản ứng lại: “Ông đang nói chuyện với tui hả?”

Hắn suy nghĩ một chút, lễ phép trả lời: “Cảm ơn nhắc nhở, nhưng tui không có phải người trẻ tuổi.”

Thật ra Thẩm Đông Thanh là một ác quỷ ngàn năm, vẫn không thể đầu thai, ngơ ngơ ngác ngác sống trên đời, đột nhiên có một ngày chiếm được một cái thân thể.

Chỉ là hắn chưa kịp hưởng thụ điện thoại di động, máy vi tính công nghệ cao thì bị kéo vào trong thế giới này. Hắn có thể cảm nhận được trong căn phòng này có vài con quỷ, nhưng hắn để ý nhất là trò chơi di động một cái đều chơi không được.

Lão Trần thiếu chút nữa bóp nát thuốc lá: Cmn ai nhắc nhở mày. Tao đang đe doạ mày đó!

Lão muốn cho hắn một bài học, đột nhiên ở cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Mọi người ở đây đều đang khẩn trương nhìn qua, chỉ có Thẩm Đông Thanh cúi đầu, hết sức chăm chú mà nhìn điện thoại, muốn tìm trong điện thoại một trò chơi có thể chơi không cần tín hiệu.

Két——

Cửa lớn mở ra một cái khe, một người nữ mặc váy đen, trên cánh tay mang một mảnh vải đen đứng trong khe hở. Trên mặt nàng không chút máu, có chút bi thương.

Nàng đứng trước cửa, nhẹ giọng nói, “Các vị không ngại xa xôi vạn dặm tới đây thật sự cực khổ rồi, kính xin các vị ở lại nơi này. Dựa theo tập tục của chúng tôi nơi đây, phải đặt linh cữu ba ngày, sau đó mới có thể đưa tang, đến lúc đó mọi người mới có thể thấy tiên sinh của tôi một lần cuối.”

Không người nào dám tiếp lời nàng.

Vẫn là lão Trần nói: “Không khổ cực.”

Người đàn bà goá của A tiên sinh nhìn lão Trần một cái, nhỏ giọng nói: “Gian phòng nghỉ ở lầu hai. Các vị nghỉ ngơi trước một đêm, đến ngày mai là có thể đi dạo tuỳ tiện, chỉ là tuyệt đối không được đi lên gian phòng cuối cùng ở lầu ba. Còn nữa, người trong thôn chúng tôi tuổi tác đều khá lớn, không thích ồn ào vào buổi tối.”

Sau khi nói xong, người đàn bà goá liền đi, còn tiện tay đóng lại cửa lớn.

Trong nháy mắt đó, người trong đại sảnh nhìn thấy bên ngoài đặt hai hàng vòng hoa, đủ loại người giấy, thoạt nhìn có chút lạnh lẽo.

Lông vàng có chút kích động: “Đây là NPC (Non-Player Character) sao?”

Lão Trần liếc qua liền thu hồi ánh mắt: “Cũng có thể là ác quỷ đòi mạng của cậu. Nghe nàng, nàng là NPC êm tai nhất trong game.”

Lông vàng mười phần hiếu kì: “Nếu không nghe thì sẽ thế nào?”

Lão Trần: “Không nghe đều chết hết.”

Phòng ở tự xây của nông thôn rất rộng rãi, lầu hai có một cái hành lang thật dài, hành lang tối tăm giống như nhìn không thấy đầu. Sau khi mở đèn, có thể nhìn thấy hai bên đều có một cánh cửa bị đóng chặt.

Nữ sinh cấp ba nghĩ tới một vấn đề rất quan trọng: “Nếu chúng ta tách ra, buổi tối gặp bất trắc thì sao bây giờ?”

Ở đây chỉ có mỗi cô là nữ.

Lão Trần nói: “Chỉ có ba ngày, bốn người chúng ta chen chung một gian là được rồi. Ở gian này, có gì cũng thuận tiện chạy trốn.”

Lão chỉ vào một gian gần hàng hiên.

Nữ sinh cấp ba an tâm, tới khi đi đến cửa phòng đột nhiên nghĩ đến vấn đề: “Bốn người?”

Cô, lão Trần, Lông vàng với Dây chuyền vàng là bốn người, không phải còn một người nữa sao?

Lão Trần nghe được vấn đề của cô, cười lạnh một tiếng: “Có người muốn tìm đường chết, trách chúng ta sao? Một mình hắn có thể hấp dẫn ánh mắt của quỷ, như vậy không tốt sao?”

Dây chuyền vàng là người trưởng thành, sẽ không có ý kiến, dù sao trong suy nghĩ của bọn hắn, nếu người trẻ tuổi không chết thì chính là mình chết.

Chỉ có nữ sinh cấp ba một mình thấp thỏm, nhưng cô cũng không có cách nào, bèn im miệng.

Ngược lại Thẩm Đông Thanh không ngần ngại chút nào về việc mình bị xa lánh, rớt tụt lại phía sau đội ngũ, chậm rãi đi lên, giữa đôi lông mày thanh tú có vệt u sầu.

Lão Trần ôm vai nhìn hắn: “Biết đến sợ hãi? Hiện tại hối hận vẫn kịp.”

Thẩm Đông Thanh không biết tại sao người này phải quan tâm hắn, lúc làm quỷ thì đều lạnh lùng, không nghĩ tới khi làm người còn nhận được sự ấm áp giữa người và người. Chỉ là Thẩm Đông Thanh lạnh lùng quen rồi, không biết trả lời như thế nào nên phải cứng rắn nói: “Tui không sợ.”

Lão Trần cười lạnh một tiếng: “Cãi sống cãi chết, tôi khuyên cậu không cần coi trọng mặt mũi. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn nhận thức lỗi sai, đưa tích phân cho tôi, tôi sẽ bảo đảm cho cậu một cái mạng.”

Thẩm Đông Thanh nghiêm túc: “Cảm ơn sự quan tâm của ông, thực sự tui không có sợ. Chỉ là tui đang nghĩ tại sao game trên điện thoại một cái tui cũng không chơi được.”

Lão Trần:? Tao quan tâm tích phân của mày mày lại quan tâm game trên điện thoại?

Thẩm Đông Thanh sau khi nói xong, lo lắng lão Trần lại cùng hắn nói chuyện, không đợi lão phản ứng liền đẩy cánh cửa bên cạnh, đi vào.

Ầm——

Cửa phòng bị khép lại.

Lão Trần nhìn tấm cửa kia, chỉ cảm thấy bị người mới gan lớn khách sáo, cười lạnh một tiếng: “Có lúc cậu sẽ hối hận.”

*

Thẩm Đông Thanh đi vào phòng. Trong phòng để một giường một tủ, có phòng tắm riêng, thoạt nhìn đơn giản mười phần. Mà cái không đơn giản chính là vách tường quay về phía cánh cửa có treo một tấm di ảnh đen trắng.

Trên di ảnh là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, bộ dáng nhã nhặn, một đôi mắt oán độc nhìn người tiến vào, không giống như một tấm hình mà giống như một người sống.

Thẩm Đông Thanh đứng yên tại chỗ như bị sợ choáng váng.

Di ảnh trắng đen hết sức hài lòng về phản ứng này của hắn, con ngươi đảo một chút, hai hàng huyết lệ chảy xuống, hai tay nhấc lên như muốn ra khỏi khung ảnh, chụp người trước mặt.

Gào khóc đi, sợ sệt đến rít gào đi..

Chỉ cần phá huỷ quy tắc là có thể quang minh chính đại giết ngươi...

Một tay của “người” trong di ảnh víu lấy khung ảnh, tay kia như mì sợi kéo dài về phía người còn lại trong phòng, còn suýt đụng trúng Thẩm Đông Thanh.

Thẩm Đông Thanh suy tư một chút về cách giao lưu của nhân loại, nhấc tay nắm chặt cái tay lạnh lẽo kia.

“Chào cậu nha.” Hắn còn lắc lắc, “Tui phải ở chỗ này ba ngày, quấy rầy cậu rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.