Sủng Mị

Chương 747: Q.2 - Chương 747: Bát Hoang Cự Khuyết (thượng,hạ)




"Thiếu chủ, người này trăm phần trăm là Ảnh Tuyệt Chu Thiện, một trong Hồn Minh Thập Lục Tuyệt."

Ly lão nhi vừa nhìn một cái là nhận ra lai lịch gã nam tử tóc dài kia.

"Hồn Minh? Chẳng lẽ cái người bày ra âm mưu này có liên quan đến Hồn Minh ?"

Sở Mộ kinh ngạc hỏi lại.

"Tạm thời chưa thể xác định có phải là Hồn Minh hay không. Ít nhất cái tên Chu Thiện này xưa nay nổi danh bại hoại, nếu không phải thực lực của hắn đủ mạnh, lại có Hồn Minh làm chỗ dựa. Đoán chừng ba thế lực lớn đã liên thủ tống giam hắn vào Mê Cung tù ngục từ lâu rồi. Thế nhưng, thiếu chủ hãy yên tâm, thực lực Nữ Tôn điện hạ khẳng định mạnh hơn Ảnh Tuyệt, cho dù không giải quyết được hắn cũng không bại trận."

Ly lão nhi chậm rãi giải thích.

"Vậy thì tốt, tại sao ta cảm giác Trấn Yêu Bi thứ tám không giống những tòa Trấn Yêu Bi khác?"

Sở Mộ lập tức chú ý đến Đảo Ảnh Tuyền phía sau Cổ bảo.

Đảo Ảnh Tuyền vẫn là Đảo Ảnh Tuyền, chẳng qua là Sở Mộ cảm thấy có chỗ nào đó rất kỳ quái. Ban đầu phóng thích Thánh sủng Mính Tiên Điểu, Sở Mộ có thể tiến hành câu thông với Trấn Yêu Bi, còn biết được một ít chuyện trong quá khứ. Nhưng hiện tại hắn lại không có một chút cảm ứng với Trấn Yêu Bi thứ tám.

"Trấn Yêu Bi thứ tám có chỗ đặc thù, phong ấn trong đó rất khó phá giải. Thiếu chủ mau đi tìm nguyên lão, hắn gặp phải vấn đề nghiêm trọng đang bồi hồi cạnh hồ nước."

Ly lão nhi nói.

Băng Lam đã lưu lại đối phó Ảnh Tuyệt Chu Thiện, Sở Mộ khống chế Mính Tiên Điểu vượt chiến trường của bốn đầu Hồn sủng đế hoàng đỉnh phong.

Băng Lam nhìn thấy Sở Mộ bay qua liền lộ vẻ lo lắng, nhưng lúc này nàng không thể phân tâm.

"Yên tâm, đã có hai đại Thánh sủng bảo vệ ta, không có việc gì đâu !"

Sở Mộ cũng biết Băng Lam lo lắng cho mình, lập tức dùng hồn niệm nói với nàng.

Tuy Liễu Băng Lam vẫn còn phân vân, nhưng sau đó phát hiện Vạn Triêu Thú từ đằng sau chạy tới cũng an tâm phần nào.

Băng Lam không cho hai đại Thánh sủng trợ giúp chiến đấu, bởi vì nàng biết rõ Ảnh Tuyệt Chu Thiện để cho nguyên lão tùy ý tiến vào Trấn Yêu Bi, hiển nhiên là trong đó còn có địch nhân mạnh hơn.

"Ngay cả Thánh sủng cũng tới. Đáng tiếc, đều phải chết."

Ảnh Tuyệt Chu Thiện vẫn đứng yên tại chỗ mỉm cười gian tà, không hề có ý định ngăn cản Sở Mộ và hai đại Thánh sủng.

Chu Thiện biết mình chỉ có thể ứng phó Tinh Tuyệt Băng Lam, nếu như nguyên lão và hai đại Thánh sủng liên thủ thì hắn sẽ lập tức quay đầu chạy trốn.

"Ông ngoại, tại sao?"

Sở Mộ bay đến gần hồ nước liền phát hiện nguyên lão sắc mặt tái nhợt, chắp tay sau lưng đi tới đi lui.

Đảo Ảnh Tuyền tại Trấn Yêu Bi thứ tám lớn hơn những cái khác vài phần, chung quanh hồ nước là oán khí nồng đậm tạo thành Tà Vân. Sở Mộ không nhìn thấy thân ảnh Cẩn Nhu công chúa, cũng không có thuộc hạ của thiếu nữ phản bội.

"Sở Mộ, sao ngươi lại tới đây? Mau trở về, để cho Mính Tiên Điểu dẫn ngươi đi."

Nguyên lão và Băng Lam ý nghĩ nhất trí, cả hai đều không hi vọng Sở Mộ lại dính dáng đến chuyện này.

Bán Ma đúng là tai nạn khổng lồ đối với Thiên Hạ thành. Nhưng nguyên lão tin tưởng một Bán Ma có thể tự chủ khống chế tư tưởng sẽ dẫn dắt ba thế lực lớn Hồn Điện, Yểm Ma cung, Hồn sủng cung đoạt lại vinh quang đã mất. Mặc dù Bán Ma khiến cho mọi người ám ảnh trong lòng, nhưng nguyên lão vẫn rất xem trọng Sở Mộ.

"Tới cũng đã tới rồi, lão nhân gia mau nói đi. Nơi này ngoại trừ Ảnh Tuyệt Chu Thiện cũng không có người khác, Ma Đế hẳn là chưa có thức tỉnh."

Sở Mộ nói rất chân thành.

Nguyên lão biết không thể khuyên giải được hắn, đành phải thở dài một hơi rồi nói:

"Lúc nãy ngươi tiến vào tới đây có cảm thấy bị lực lượng bài xích rất mạnh không? Đó là lĩnh vực Tà Vân, là oán khí phát ra từ Bán Ma Bạch Ngữ tạo thành kết giới, dùng để ngăn cản chúng ta tiến vào không gian phong ấn cản trở hắn thức tỉnh. Mính Tiên Điểu của ta đã tiêu hao hết thể lực thi triển một kích mạnh nhất mới đánh tan một phần oán khí, nếu không ngươi không có cách nào tiến vào tận đây."

Sở Mộ ngẩn người ngạc nhiên, dõi mắt nhìn Tà Vân quỷ dị ở chung quanh. Khi hắn tiến vào quả thật gặp phải lực lượng oán khí gây trở ngại, nhưng không nghĩ tới nguyên lão lại có thể phá giải lĩnh vực Tà Vân nhanh như thế.

"Vậy thì Bán Ma Bạch Ngữ chuẩn bị thức tỉnh, nhưng mà nơi này không có người ?"

Sở Mộ vội vàng hỏi.

"Trấn Yêu Bi thứ tám khác với bảy tòa Trấn Yêu Bi kia, thật ra nó là lối đi nối thông với một không gian đặc thù."

"Tất cả phong ấn đánh số trước mười không nằm trong Bất Hủ thành, mà chúng bị bị giam trong một thế giới được chúng ta gọi là Trầm Thụy thế giới (thế giới ngủ say)."

"Trước kia Bạch Ngữ Ma Đế bị chúng ta dẫn vào trong thế giới ngủ say, sau đó phong bế cánh cửa không gian cưỡng chế giam cầm hắn trong đó. Cho dù sinh vật cường đại cỡ nào, chỉ cần lưu lại trong thế giới ngủ say một đoạn thời gian cũng sẽ rơi vào trạng thái an nghỉ."

Sở Mộ đã biết Bất Hủ thành là một không gian độc lập, nhưng không ngờ rằng bên trong tòa thành lại còn có thế giới khác nữa. Mà thế giới này chính là địa phương phong ấn sinh vật siêu cấp tai họa trong mấy ngàn năm qua.

Ma Đế Bạch Ngữ chính là đầu sỏ khiến cho ba thế lực lớn điêu linh, trong lịch sử Thiên Hạ thành mấy ngàn năm tuyệt đối có tư cách xếp hạng trước mười. Hơn nữa, bởi vì hắn bị ép buộc ngủ say chưa tới hai mươi năm, cho nên khả năng tỉnh lại rất lớn.

Trầm Thụy thế giới là không gian hoàn toàn độc lập, cách đây rất lâu là chỗ ở của một con Bạch Yểm Ma cổ xưa. Nó là Thần thủ hộ nơi này, không cho phép bất kỳ sinh vật nào xâm nhập hoặc rời khỏi Trầm Thụy thế giới.

Nhưng sau đó Yểm Ma cung và Hồn Điện phân liệt, Trấn Yêu Bi thứ tám đã không còn sinh vật cổ xưa trấn thủ. Vì không muốn xuất hiện tình huống nằm ngoài dự liệu, các cường giả Hồn Điện đã liên thủ phong bế Trầm Thụy thế giới, ngay cả lối đi thông Trấn Yêu Bi thứ tám cũng bị bịt kín. Bởi vì Trầm Thụy thế giới là một địa phương cực kỳ nguy hiểm, bất kỳ một sinh vật nào tỉnh lại cũng có năng lực hủy diệt Thiên Hạ thành.

Hồn Điện phong bế Trấn Yêu Bi thứ tám nối thông Trầm Thụy thế giới không biết bao nhiêu năm, trên đời này vốn không có người nào, hoặc thế lực đủ sức mở ra mà không đánh động mấy lão gia hỏa trấn thủ Bất Hủ thành. Lần duy nhất mở ra trong vòng mấy trăm năm chính là tràng phong ba của Bạch Ngữ Ma Đế.

Bán Ma Bạch Ngữ nắm giữ lực lượng Dị hệ, lại là sinh vật vượt qua cấp bậc đế hoàng, không gian độc lập như Bất Hủ thành không thể làm khó hắn, tùy thời đều có thể xuất nhập. Thực lực Bán Ma Bạch Ngữ quá mức cường đại, coi như là tiến vào thế giới ngủ say vẫn có thể hoạt động một đoạn thời gian ngắn.

Thế nhưng, Trầm Thụy thế giới không phải là không gian độc lập bình thường, đây chính là tuyệt địa có lực lượng phong ấn mấy ngàn năm, cộng thêm Ma văn cổ xưa ẩn chứa lực trói buộc cường đại. Bạch Ngữ Ma Đế nhất thời khinh thường rơi vào cạm bẫy, sau đó bị giam hãm trong Trầm Thụy thế giới.

Sau này các cường giả Thiên Hạ thành vì phòng ngừa có người âm mưu bất chính phá khai không gian phong ấn. Ba thế lực lớn cùng nhau bày ra hàng loạt mê trận, ảo trận phong bế Trầm Thụy thế giới.

Bản thân không gian Trầm Thụy thế giới vô cùng vững chắc, ngay cả Dị hệ Bán Ma vượt qua cấp đế hoàng cũng không thể tự mình phá vỡ.

Nhưng thế gian này vốn không có chuyện gì tuyệt đối, lĩnh vực Hồn sủng thiên kỳ bách quái, số lượng chủng tộc nhiều đếm không hết. Các loại kỹ năng chủng tộc, thiên phú dị biến lại càng khó đoán. Chỉ cần là người có tâm tìm hiểu, khẳng định sẽ tìm ra phương pháp xâm nhập thế giới ngủ say.

Nhưng mà nguyên lão không nghĩ tới chuyện này lại có liên quan đến Hồn Minh, xem ra lần này Thiên Hạ thành lành ít dữ nhiều rồi.

Nguyên lão chỉ có thể hi vọng không gian phong ấn Trầm Thụy thế giới vững chắc một chút, trì hoãn cho đến lúc hắn tiến vào ngăn cản Bán Ma Bạch Ngữ tỉnh dậy.

Chương 747: Bát Hoang Cự Khuyết (hạ)

"Chẳng lẽ là Lăng Băng Trớ Ấn Yêu Hồ ?"

Sở Mộ sử dụng hồn niệm tra xét một vòng, quả thật phát hiện phía trên phong ấn Trấn Yêu Bi có một lỗ thủng tương đối nhỏ.

"Thiếu chủ, Lăng Băng Trớ Ấn Yêu Hồ không có bản lãnh lớn như vậy, đoán chừng là do thiếu nữ phản bội."

Ly lão nhi mở miệng nói.

"Ông ngoại, bất kể như thế nào, chúng ta trước tiên vào trong đó xem một chút, có lẽ vẫn còn kịp."

Sở Mộ nói.

Trong lúc nguyên lão tường thuật chuyện xưa cho Sở Mộ nghe, Hồn sủng của hắn không ngừng xé rách lĩnh vực Tà Vân, tìm kiếm thông đạo tiến vào thế giới ngủ say.

"Sở Mộ, ngươi không cần tiến vào."

Một lát sau, nguyên lão để cho Mính Tiên Điểu tinh lọc tà khí chung quanh thông đạo, rồi tự mình nhảy vào trong đó.

Sở Mộ đã tới tận đây hiển nhiên không thể nào rời khỏi đơn giản như thế. Nguyên lão khống chế Mính Tiên Điểu tiến vào Trầm Thụy thế giới, Sở Mộ cũng cho Thánh sủng Mính Tiên Điểu bay vào theo. Vạn Triêu Thú hình thể khổng lồ cũng bộc phát Thánh quang từ từ thu nhỏ lại, nhảy lên trên lưng Thánh sủng Mính Tiên Điểu.

Thời điểm tiến vào vết nứt không gian, trong tầm mắt Sở Mộ chỉ là một mảnh hỗn độn.

Hồn độn chính là hư vô, nơi này không có năng lượng và vật chất để cho sinh vật sinh tồn. Mà chỉ có một loại lực lượng kỳ lạ ngay cả hồn niệm cũng không thể nắm bắt.

Hơn nữa, không gian hỗn độn có tính ổn định rất cao, cho dù sử dụng kỹ năng xé rách cũng có thể khép lại nhanh chóng. Chỉ có những cánh cửa ẩn chứa lực lượng cổ xưa tương tự Vong Giới môn, Thánh vực môn mới có thể thành lập lối đi không gian vĩnh cửu.

Sở Mộ cảm thấy mình bay xuyên qua một con đường mờ ảo, trên dưới trái phải chỉ là không gian hư vô. Chung quanh hắn là khí tức áp bách cường đại, ngay cả đế hoàng đỉnh phong lọt vào đó cũng sẽ bị ép thành tro bụi ngay lập tức.

Rốt cuộc một luồng quang mang trắng noãn xuất hiện ở trước mặt hắn, cảnh tượng giống như là điểm cuối đường hầm mở ra một thế giới rực rỡ.

Ở bên đó là màu trắng, màu trắng mịt mờ.

Đập vào mi mắt Sở Mộ dĩ nhiên là một thế giới trắng như tuyết.

Vạn vật yên lặng, thiên địa đóng băng, cho dù là ngọn núi khổng lồ, hay là đường chân trời mênh mông vô bờ bến… hết thảy mọi thứ đều yên lặng kỳ dị. Đầu óc Sở Mộ nhất thời không kịp thích ứng, từ sâu trong linh hồn hắn bỗng nhiên nhận thấy … tịch mịch.

Thế giới này lạnh không phải đến từ băng hàn chí cực, nó lạnh là vì an tĩnh, an tĩnh quá độ dẫn đến lòng người trống rỗng.

Thậm chí ở chỗ này trong đầu Sở Mộ sinh ra ảo giác, tựa hồ thời gian cũng dừng lại. Hắn chợt nhớ đến trong một quyển sách xa xưa từng nhắc đến một loại kỹ năng thần bí – Thời Gian Tĩnh Chỉ.

Trầm Thụy thế giới không chỉ làm cho sinh vật bị phong ấn ngủ say, ngay cả bản thân nó vẫn luôn ngủ say, đây là một không gian độc lập tuyệt đối tĩnh lặng. Không ai biết được đến tột cùng nó đã ngủ say bao nhiêu năm, ngàn năm hay vạn năm?

Có lẽ là mãi mãi trường tồn.

"Tân Kế, lâu quá không gặp."

Bỗng nhiên, một thanh âm bén nhọn phá vỡ thế giới yên tĩnh, Sở Mộ giật nảy mình lập tức phục hồi tinh thần.

Ở trên đỉnh núi băng phong trước mặt Sở Mộ, một lão giả tóc hoa râm đang cười lạnh nhìn tới nguyên lão.

Lúc nãy lão giả này đứng yên không nhúc nhích trên đỉnh núi, cả người cơ hồ dung nhập với Trầm Thụy thế giới nên hai người Sở Mộ không có phát hiện ra hắn. Nếu như hắn không nói lời nào, Sở Mộ tuyệt đối không ý thức được đó là người sống.

"Cự Khuyết."

Nguyên lão nhìn tới lão giả tóc hoa râm kia, nội tâm rung động hơn cả thời điểm tiến vào thế giới ngủ say.

Thấy nguyên lão kinh hãi như thế, Sở Mộ cũng bị ảnh hưởng rung động tinh thần.

Theo lý thuyết thực lực nguyên lão hẳn là mạnh hơn Băng Lam, nhưng thời điểm hắn nhìn thấy lão giả kia, trên mặt hắn lại lộ vẻ không dám tin tưởng, bộ dạng vừa tức vừa sợ không nói nên lời.

Chẳng lẽ thực lực lão giả kia còn mạnh hơn nguyên lão?

"Thiếu chủ, chuyện này... thật là đáng sợ, thậm chí Bát Hoang - Cự Khuyết cũng đi ra..."

Ngay cả Ly lão nhi cũng thất kinh hồn vía, hô to một tiếng.

"Bát Hoang? Hồn Minh Bát Hoang cao hơn Thập Lục Tuyệt một cấp?"

Sở Mộ kinh ngạc hỏi lại.

"Đúng đúng, lão gia hỏa này là cường giả đứng đầu Bát Hoang."

"Danh hiệu của hắn là Bát Hoang Cự Khuyết, thực lực mạnh hơn cái tên Ảnh Tuyệt ngoài kia không biết bao nhiêu lần. Thế lực Hồn Điện chỉ có đại nguyên lão và cường giả Tôn vị mới có tư cách chống lại hắn. Đừng xem bộ dạng hắn khoảng chừng sáu, bảy chục tuổi, trên thực tế lão gia hỏa này là yêu tinh sống hơn trăm tuổi rồi."

Thanh âm Ly lão nhi càng lúc càng trầm trọng.

Ngay cả Bát Hoang cũng đi ra, vậy thì chuyến này Hồn Minh muốn chơi lớn rồi.

Sở Mộ nghe thế cũng bị trấn trụ. Thực lực Thập Lục Tuyệt đã sánh ngang cấp bậc nguyên lão, như vậy Bát Hoang tương đương với cường giả Tôn vị. Nhưng mà lão già này lại là đứng đầu Bát Hoang, đoán chừng Ti Dạ Chiến Hoàng cũng không lọt vào pháp nhãn của hắn rồi.

Nguyên lão nhìn thấy Cự Khuyết đứng ở trước mặt mình, giờ phút này ngược lại nở nụ cười thản nhiên. Tiếng cười của hắn truyền vào tai Sở Mộ tràn đầy chua xót, đây có lẽ là tiếng cười tuyệt vọng, có lẽ là tương lai trước mắt hắn mờ mịt vô quang.

"Lúc trước ta vẫn không muốn tin tưởng các ngươi đuổi tận giết tuyệt, không nghĩ tới… thật sự không nghĩ tới. Các ngươi tà tâm không dứt, ba thế lực lớn chúng ta còn chưa biến mất triệt để, các ngươi hẳn là không chịu buông tay."

Trong mắt nguyên lão xuất hiện một tia tang thương, mất mác. Sở Mộ thậm chí thấy được một giọt lệ tinh từ khóe mắt hắn rơi xuống mặt đất trắng xóa.

Đến tột cùng phải là tuyệt vọng đến mức nào mới khiến cho một vị Hồn Hoàng trăm tuổi, một nam tử hán đỉnh thiên lập địa rơi lệ bi thương.

Cho tới bây giờ Sở Mộ vẫn không biết âm mưu này quan hệ đến bao nhiêu chuyện cũ, quan hệ đến bao nhiêu thế lực phân tranh.

"Tân Kế, thời đại đã thay đổi, bất kể là ngươi, là ta, hay là Hồn Điện, chúng ta vốn nên thối lui ra khỏi võ đài từ lâu rồi."

Lão giả Cự Khuyết chậm rãi nói.

"Thiếu chủ, trăm năm trước hắn là một gã điện chủ Hồn Điện, sau đó không biết vì sao từ bỏ Hồn Điện, gia nhập vào Hồn Minh. Lúc ấy thế lực Hồn Minh còn chưa có khổng lồ như hiện tại, trăm năm thương hải tang điền, bây giờ lực lượng Hồn Minh khống chế khẳng định vượt qua ba thế lực lớn. Bọn họ lại là người bày ra âm mưu này, nếu thật sự bộc phát chiến tranh, ba thế lực lớn chắc chắn thua thiệt rất lớn."

Ly lão nhi nói tới đây liền thở dài buồn bã, thanh âm tràn ngập bất đắc dĩ:

"Thiếu chủ, xem ra lần này Hồn Minh muốn tiêu diệt ba thế lực lớn, thông qua Bất Hủ thành bạo loạn, thông qua Bạch Ngữ Ma Đế nhất cử hủy diệt căn cơ của Hồn Điện, Hồn sủng cung, Yểm Ma cung. Thiên Hạ thành bị phá hủy chẳng khác nào ba thế lực lớn mất đi trụ cột chống đỡ, những địa phương khác cũng sẽ lung lay, sụp đổ theo."

"Cái người nghĩ ra kế hoạch mười mấy năm này đúng là thiếu nữ phản bội, nhưng sau lưng của nàng lại là Hồn Minh. Đúng là khó thể tin tưởng !"

Ly lão nhi nói lời này khiến cho Sở Mộ ngơ ngẩn đến xuất thần, cả người cứng ngắc như hóa đá.

Ba thế lực lớn bị tiêu diệt, vậy thì thế giới này còn có chỗ nào để Sở Mộ dung thân?

“Dã tâm của Hồn Minh.”

“Quá lớn.”

Hồn Minh đã là thế lực quyền uy nhất trong thế giới nhân loại, nhưng bọn hắn vẫn muốn nhổ cỏ tận gốc, lật đổ ba thế lực lớn một cách triệt để.

"Sở Mộ, đi thôi, tìm một địa phương mà Hồn Minh vĩnh viễn không thể tìm ra ngươi."

Thanh âm nguyên lão cực kỳ thê lương, chậm rãi truyền vào tai Sở Mộ.

Sở Mộ vẫn đứng yên tại chỗ, hắn nhìn sang nguyên lão, tâm tình phức tạp tới cực điểm.

Bởi vì nguyên lão nói lời này bao hàm nhiều lắm, không chỉ nói cho Sở Mộ biết ba thế lực lớn rất có thể sẽ bị diệt vong, mà còn kèm theo một tầng ý nghĩa khác. Hắn đang ký thác hi vọng lên người Sở Mộ.

Cho dù hắn nhận thức Băng Lam và nguyên lão không bao lâu. Nhưng lúc này Sở Mộ không thể dời bước.

Hắn biết nếu mình xoay người bước đi, hắn sẽ vĩnh viên không bao giờ gặp lại nguyên lão và mẫu thân Băng Lam.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.