Ta Ở Lãnh Cung Trồng Trọt

Chương 13: Chương 13: Ủy khuất




Đem chuyện Thiên Hương tửu lầu xử lý xong, Phó Cổ Căng liền đi y quán gặp Ngọc Kinh.

Đứa nhỏ này chung quy vẫn là quá nhỏ, hôm nay phát sinh sự tình này làm hắn qua hồi lâu vẫn là cảm thấy ủy khuất, nhìn thấy công tử nhà mình không rên một tiếng nước mắt chảy dài.

Phó Cổ Căng thở dài đem người an ủi, mới lôi kéo Ngọc Kinh đối với Nghiêu Trăn Hạo nói lời cảm tạ: “Cảm ơn Nghiêu công tử, hôm nay thật là phiền toái ngài. Vì báo đáp ngài, tại hạ thỉnh ngài đến ‘ an hỉ lâu ’ cùng nhau dùng ăn bữa cơm trưa đi.”

Nghiêu Trăn Hạo vui vẻ lập tức muốn gật đầu đồng ý, nhưng nghĩ đến việc sợ là sau này không gặp lại nữa, vẫn là chần chờ nói: “Lần này chỉ sợ là không cơ hội, tại hạ còn muốn đi mua rượu, xuân giếng rượu kia đã ra nhiều ngày.”

Người này nói xong liền vội vàng rời đi, Phó Cổ Căng cau mày, trong lòng không quá thoải mái.

Cậu không thích thiếu ân tình người khác. Bất quá, Nghiêu công tử này nói không muốn cậu báo đáp, cậu cũng không phải không có biện pháp khác.

Trở lại Tương Hàn Cung, Phó Cổ Căng liền vào không gian, lấy ra bình rượu tối hôm qua ngâm ở nước sông kia.

Không gian nước sông công năng thật sự là cường đại, vốn dĩ là lâu ngày mới lên men nhưng bây giờ chỉ qua một đêm liền tốt, Phó Cổ Căng mở ra cái nắp ngửi thử, phát hiện này rượu hương vị so thế kỷ 21 còn muốn thơm hơn.

Ngọc Kinh tiểu hài kia ngửi thấy, nhìn vào bình rượu vàng óng ánh kia, lập tức thò qua tới, hỏi: “Công tử a, đây là cái rượu gì?”

“Cái này kêu là bia, bất quá hiện tại còn chưa tới thời điểm có thể uống.”

“Da rượu? Là dùng da nấu thành rượu sao?”

Phó Cổ Căng một chốc không biết nên như thế nào giải thích loại tên bia, sửng sốt đã lâu mới nói: “Không phải da nấu, là chúng ta tối hôm qua dùng mạch nha đã mài ra nấu tới. Phối phương pháp…… Vẫn là ta ở một quyển Tây Vực trong sách nhìn đến. Ngươi…… Cũng có thể kêu nó là rượu mạch nha.”

Tha thứ cậu đặt một cái tên tùy ý, chủ yếu là không có biện pháp nào giải thích, hắn là một người “Sinh trưởng ở địa phương” Duẫn Triều muốn như thế nào mới có thể đem nơi sản xuất bia bằng tiếng anh nói chuyện đâu?

Ngọc Kinh tự đáy lòng bội phục, công tử nhà hắn thư phòng đặc biệt nhiều sách, cái dạng gì cũng đều có. Huống hồ công tử thế nhưng lại xem qua nhiều như vậy, thật là ghê gớm. Không giống hắn, tuy rằng là thư đồng của công tử, nhưng kỳ thật sách đã đọc có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Tạm thời lừa dối qua, Phó Cổ Căng nhẹ nhàng thở ra, từ trong không gian lấy ra một cái bình xứ màu hoa ôm nguyệt, đổ vào một chút bia, lại thả chút đường đi vào.

“Quá một lát ngươi đem rượu mạch nha này đưa đến trong phủ của Nghiêu tướng quân đi.”

Mới vừa nghe nói Nghiêu công tử mua bình rượu là cho Nghiêu Hồng Khanh, xuân giếng rượu số độ thấp, này bia cũng số độ cũng thấp, nói vậy bọn họ hẳn là sẽ thích.

Ngọc Kinh nghỉ ngơi một hồi lâu, ăn chút quả nho khôi phục tâm tình mới ôm bình sứ kia chuẩn bị đi đưa rượu, Phó Cổ Căng đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng ngăn cản người, viết một phong thư cho Ngọc Kinh cùng nhau đưa đi.

Biết Phó Cổ Căng viết cái nội dung gì tiểu tinh linh cười hắc hắc, nói: “Phó Cổ Căng ngài làm không tồi, bộ dáng này mới đỉnh nha!”

Phó Cổ Căng chỉ cười không nói.

Thư kia viết cái gì? Viết là còn thiếu Nghiêu Trăn Hạo một nhân tình, cùng với kia rượu còn phải uống trong đêm trăng tròn, viết sau khi uống rượu không được làm việc đổ mồ hôi, cùng nói Nghiêu công tử một ít lời.

Phó Cổ Căng không phải chưa chú ý tới Nghiêu Trăn Hạo quá mức thân thiện, ngày ấy ở chợ đêm Nghiêu Trăn Hạo bỏ qua xung quanh trong mắt chỉ có cậu, thực sự làm cậu kinh ngạc rất lâu.

Nhưng hơn nữa tính hôm nay tổng cộng chỉ mới gặp nhau ba lần, sao liền khả năng tâm ý khó đứt đâu? Phó Cổ Căng biết, Nghiêu Trăn Hạo chỉ là đem nhất thời kinh diễm làm như động tâm.

Ở trong thư chỉ ra điểm này, Phó Cổ Căng lại kiên định tỏ vẻ, chính mình sẽ không đáp lại cho hắn bất luận là cái gì. Khi đặt bút xuống, trong đầu cậu không khỏi hiện ra khuôn mặt Phương Đông Cảnh, vì thế lại nói thêm một câu nữa là chính mình đã sớm ái mộ người khác……

Đối với Phương Đông Cảnh, Phó Cổ Căng chưa nói tới trong lòng là cảm giác, đã nhiều ngày trong lòng cậu cứ loạn lên mãi. Đây là trời cao an bài tốt “Chân ái” với trời sinh cong nhưng không chủ động như cậu, đành phải cùng một con cá mặn giống nhau, yên lặng tiếp nhận cái giả thiết này. Dù sao, nếu đã chú định là hắn thi sẽ không chủ động đi tìm một chân ái khác, hiện giờ đã được an bài thỏa đáng, cậu còn nhọc lòng làm cái gì chứ.

Vốn dĩ tiểu tinh linh còn ở cao hứng khi thấy Phó Cổ Căng có thể thấy rõ ràng người khác “Rắp tâm bất lương”, giờ phút này nghe được tiếng lòng cậu, yên lặng kéo lên cái màn chắn, “Anh anh anh” khóc lên.

Tên ngốc này khi nào mới có thể thấy rõ tâm tư chính mình a!

Thư kia nội dung thật đúng là lãnh tình đến cực điểm, ít nhất, Nghiêu Trăn Hạo nghĩ là một tin tức tốt. Hắn vốn đang cao hứng, Phó tiểu công tử thế nhưng sẽ viết thư cho hắn, lòng tràn đầy hy vọng mở ra, lại lòng tràn đầy tuyệt vọng buông xuống.

Hắn là lần đầu tiên tâm động, còn không có mọc mầm nhòn nhọn đã bị cắt đứt ở bước dưỡng đất.

...

Cả buổi chiều Phó Cổ Căng vẫn luôn làm bia mới, ở chổ tiểu tinh linh đó mua một cái lưới lọc tốt, so với băng gạc muốn tốt hơn nhiều, lọc cũng có thể càng tinh chuẩn.

Tối hôm qua sau khi mài ra tới mạch nha đều nấu xong, Phó Cổ Căng trong không gian có nhiều thêm vài bình lớn rượu, nhưng đồng thời cánh tay cậu cũng đã đau nhức nâng không được, cánh tay trái còn không thể cong lại, động một cái đó là đau xuyên tim.

Thẳng đến lúc này Phó Cổ Căng mới hậu tri hậu giác nhớ tới, chính mình bị những cái tiểu nhị đó khi bị ném ra tửu lầu, ném tới bên trái là toàn bộ cánh tay, hơn nữa, còn không có nhìn xem quăng ngã thành cái dạng gì.

Cậu mặc y phục rộng thùng thình, tay áo ngoài có thể trực tiếp vén lên để lên trên vai, nhưng chờ khi cậu vén tay áo lên, mới phát hiện cánh tay có ít nhất là mấy chỗ bị thương, máu cùng áo trong dính vào nhau, động một cái vệt thêm sẽ ma xát với tay áo, cũng sẽ bị một trận đau.

Còn tốt là hài tử Ngọc Kinh kia không ở, bằng không nhìn đến vết thương của cậu nghiêm trọng như vậy, sợ là đến khóc cũng sẽ khóc thật lớn. Phó Cổ Căng bất đắc dĩ nghĩ.

Mới vừa rồi ủ rượu rất ít lúc dùng tay trái, khi dùng thì cũng biên độ động tác cũng không quá lớn, thế cho nên cậu nhất thời không phát hiện chính mình thương nghiêm trọng như vậy. Huống hồ, cánh tay đã đau đến chết lặng, nếu như không phải cố tình đi kéo tay áo xem, thêm một chút nữa nói không chừng là không cảm giác được nữa.

Phó Cổ Căng buông tay áo, ở Tương Hàn Cung tìm tòi một lúc lâu cũng chưa lục ra một chút dược nào.

Tiểu tinh linh chỗ đó cũng không bán dược, trong lúc nhất thời, Phó Cổ Căng thế nhưng gấp đến có chút muốn khóc.

Nhưng cũng may cậu nhịn xuống, cởi ra áo ngoài trung y, cậu lấy một chút nước trong không gian, chuẩn bị trước rửa sạch một chút miệng vết thương. Không gian nước không có tạp chất khác, ký sinh trùng gì đó, rất là sạch sẽ, so với nước bên ngoài, Phó Cổ Căng vẫn là thực yên tâm.

Cậu tìm tới một cái kéo, ngồi ở phòng trong thử thăm dò muốn cắt rớt mãnh vải bị máu cơ hồ là toàn bộ đi.

Đang thời điểm cậu cầm kéo khoa tay múa chân, ở phòng bếp không nhìn thấy được Phương đông Cảnh đã tới cửa. Nhìn đến Phó Cổ Căng cánh tay bị thương Phương đông Cảnh não nội trống rỗng, cuống quít tiến lên đem tay bị thương của Phó Cổ Căng ôn nhu mà đoạt lại đây.

“Như thế nào lại bị thương?”

Phó Cổ Căng hoảng sợ, nhìn về phía Phương đông Cảnh, không nghĩ tới người này sẽ đến vào thời điểm như vậy, lúc này đây còn không có phản ứng lại Phương Đông Cảnh hỏi cái gì.

Cậu ngẩn ngơ nhìn Phương Đông Cảnh phản phất qua một canh giờ, mày hắn không tự chủ được nhăn lại tới, giọng nói mang theo chút vội vàng: “Nói chuyện, như thế nào lại bị thương!”

Có lẽ là vốn dĩ là rất ủy khuất, lại có lẽ là Phương Đông Cảnh thanh âm phát ra lớn, Phó Cổ Căng hốc mắt đỏ lên, không tự giác liền khóc ra tới, khi đáp lời lâu lâu lại nấc lên một cái: “Nấc…… Ta hôm nay đi ra ngoài xem mặt tiền cửa hàng mà cha ta lưu lại…… Nấc, lại bị người ném ra ngoài”.

Phương Đông Cảnh cuống quít lau mặt cậu, nhanh chóng lau đi những giọt nước mắt đó. Phó Cổ Căng hôm nay bị ném ra tửu lầu chuyện này ám vệ của hắn đã báo qua, nhưng cũng chưa nói Phó Cổ Căng bị thương. Phương Đông Cảnh nhíu nhíu mày, ám vệ bây giờ làm việc thật là không đáng tin, gặp người bị ném ra cũng không đi lên nhìn xem có hay không bị thương.

Nhưng kỳ thật lúc ấy những ám vệ đó đang muốn ra tay, Nghiêu Trăn Hạo liền xuất hiện. Lúc sau ngại Nghiêu Trăn Hạo ở đây, bọn họ mới vẫn luôn không có thời điểm tốt để xem Phó Cổ Căng có bị thương hay không.

“Tốt rồi, chớ có khóc.”

Hắn bất an mà an ủi cậu, quá một lát Phó Cổ Căng liền sẽ cảm thấy có chút mất mặt do nãy giờ chỉ khóc thút thít, nhưng hắn an ủi một lời này, Phó Cổ Căng cảm thấy thật là càng ngày càng ủy khuất, nước mắt cũng không cần tiền dường như liên tiếp đi xuống.

“Sao càng khóc càng lợi hại vậy? Đừng khóc, ngươi xem ngươi đôi mắt đều đỏ như vậy.”

Phó Cổ Căng tay phải xoa xoa mặt, đánh một cái nấc, nói: “Ta…… nấc…… Ta nhịn không được, đây là phản ứng của thân thể, nấc!”

Thân thể này mới 17 tuổi, vẫn là một thiếu niên, từ nhỏ lại yếu ớt, chịu không nổi ủy khuất quá lớn.

Phương Đông Cảnh giờ phút này thật là muốn đem chưởng quầy kia cùng những tiểu nhị đó lại tái thẩm, phán đến nghiêm trọng, trượng đánh lại càng phải đánh thật nhiều.

Nhưng hiện tại Phó Cổ Căng đau khóc lóc, không phải là thời điểm tìm người tính sổ, băng bó miệng vết thương mới là việc quan trọng!

“Trong cung có dược không, ta giúp ngươi băng bó một chút.”

Phó Cổ Căng hồi tưởng lại tâm tình khi mới vừa rồi tìm không thấy dược, nước mắt liền càng ngăn không được.

“Không có dược…… nấc…… Nơi này cái gì đều không có.” Cậu tìm lâu như vậy mới tìm được một cái kéo, vốn là tưởng chính mình đơn giản xử lý một chút sau lại cắt y phục của chính mình tới băng bó.

Phương Đông Cảnh mày nhăn càng ngày càng sâu, Tương Hàn Cung này mà ngay cả một ít thuốc trị thương cơ bản đều không có. Nhìn thoáng qua cánh tay Phó Cổ Căng cánh, hắn phục lại hỏi: “Có phải hay không rất đau?”

Phó Cổ Căng lắc đầu: “ Nấc…… Hiện nay đã không đau…… Nấc, chỉ là thời điểm đụng đến y phục sẽ đau.” Cậu kỳ thật đã không thích khóc, chính là phản ứng của thân thể này vẫn là làm cậu không ngừng nấc lên. Phó Cổ Căng giờ này khắc này thật sự là xấu hổ đến muốn đào một cái hố sâu để chui đầu vào.

“Kia ta không cởi y phục, miệng vết thương muốn mau chút xử lý, ta đi lấy dược cho ngươi, ngươi ngoan ngoãn ở đây chớ có chính mình cởi a.”

Thấy Phó Cổ Căng nghe lời gật gật đầu, Phương Đông Cảnh luôn mãi dặn dò sau đó mới bước nhanh rời đi.

Phó Cổ Căng đánh nấc, mặt đỏ một lần lại một lần. Thời điểm ở thế kỷ 2, chính là tự nấu cơm chiếu cố chính mình, đi làm tiệm cơm để đóng học phí, trừ bỏ Phát Tiểu Chính ngẫu nhiên bồi ở bên người, quá trình trưởng thành của cậu không còn có ai làm bạn.

Càng đừng nói quan tâm, yêu thương như vậy, càng là sẽ không ở trên người cậu xuất hiện. Nhưng hôm nay, ở nơi này cậu cảm nhận được ở Phương Đông Cảnh cảm giác này. Nguyên lai cảm tình đó ngọt như vậy ấm như vậy, ngọt đến đi vào trong lòng, ấm áp toàn thân.

Nhìn nhìn cửa cung, Phó Cổ Căng hốc mắt lại lần nữa đỏ hồng.

Cảnh đại nhân mới đi trong chốc lát, cậu liền nghĩ hắn.

Thời gian trôi qua còn chưa được nửa nén hương Phương Đông Cảnh liền nắm cổ áo Vương Kính Thủ tới, đem người ấn ở trước mặt Phó Cổ Căng, Phương đông Cảnh nói: “Vương y quan, mau chút giúp quý phi băng bó miệng vết thương.”

Vương Kính Thủ tranh thủ thở hổn hển, đem hòm thuốc của chính mình mở ra, sau đó cầm lấy tay kia đem kéo.

Hắn cắt xuống mảnh vải mà máu cùng y phục dính chặt vào nhau, xé xuống tới khi Phó Cổ Căng vì đau mà thở dốc, Phương đông Cảnh tức khắc nhíu mày trừng hướng Vương Kính Thủ, nói: “Ngươi là y quan xử lý miệng vết thương cũng không biết lực độ sao!”

Đế vương tức giận phảng phất hóa thành một cây đao đặt ở trên cổ, Vương Kính Thủ liên tục gật đầu, kế tiếp động tác chậm không ít, rất là nhẹ nhàng.

Phó Cổ Căng miệng vết thương không sâu, ngã xuống chịu thương là khi cánh tay mài xuống mặt đất thô ráp, nhưng diện tích vết thương lại lớn, trong đó chổ khuỷu tay bị thương tương đối nghiêm trọng.

Băng bó tốt miệng vết thương, Vương Kính Thủ mới cảm thấy đầu mình được bảo toàn, hắn thu thập tốt hòm thuốc, nghĩ nghĩ lại nói: “Quý phi có thể hay không để thần bắt mạch một phen?”

Phó Cổ Căng khó hiểu mà vươn tay phải, Vương Kính Thủ theo thường lệ lấy ra khăn tay đắp lên, tay dò xét áp lên.

Lúc này đây mạch tượng so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều.

Vương Kính Thủ làm nghề y nhiều năm lần đầu tiên gặp được loại chuyện kỳ lạ này, trong lòng vạn phần nghi hoặc, nhưng trên mặt hắn lại không hiện, cười ha hả thu hồi tay cáo từ.

Phương Đông Cảnh mượn cớ đưa hắn ra cửa, ở ngoài Tương Hàn Cung hỏi kết quả bắt mạch hôm nay.

Vương Kính Thủ đương nhiên không dám nói kết quả lần trước chính mình bắt mạch một lần cùng lúc này đây không giống nhau, bằng không thì đó không phải là tội khi quân sao. Hắn suy tư một phen, mới nói: “Bệ hạ yên tâm, thần đã cân nhắc phương thuốc cho quý phi, ít ngày nữa liền có thể khỏe hơn.”

Hắn nói chuyện hàm hồ, ý nghĩa kỳ thật là quý phi có thể cứu chữa, nhưng Phương Đông Cảnh nghe tới tai, đó là đang nói cùng lần trước kết quả giống nhau, thất thần xua xua tay, ý bảo Vương Kính Thủ đi xuống.

Hắn đứng ở tại chỗ suy nghĩ hồi lâu, đi vào tìm Phó Cổ Căng liền đem người ôm vào trong ngực một phen.

Người trong lòng ngực này, lại sẽ có một ngày rời khỏi hắn sao? Lấy phương thức là qua đời.

Hắn không muốn tưởng, cũng không dám tưởng. Giờ phút này chỉ nghĩ ôm Phó Cổ Căng, cái gì cũng không làm, cái gì cũng không nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.