Ta Tu Luyện Đã 5000 Năm

Chương 3: Chương 3: Tôi không giúp nổi 




Học sinh trong lớp nương theo đường nhìn của Đường Tiểu Nhu, nhìn về góc Phương Vũ đang ngồi.

Ánh mắt của bọn họ tự nhiên cũng rơi lên người Hà Đông Lâm ở dãy phía trước Phương Vũ.

Hà Đông Lâm là hot boy lớp mười hai A2. Cậu ta có khuôn mặt đẹp trai, gia đình giàu có, là đối tượng thầm mến của rất nhiều bạn nữ trong lớp.

Chẳng lẽ Đường Tiểu Nhu chuyển đến lớp này cũng là vì Hà Đông Lâm!?

“Anh, anh Đông Lâm, cô cả nhà họ Đường hình như chuyển đến vì anh đó.” Hồ Đào ngồi cùng bàn dùng khuỷu tay huých Hà Đông Lâm, nói.

Hà Đông Lâm cũng có hơi khó hiểu.

Năm lớp mười, cậu ta đã từng theo đuổi Đường Tiểu Nhu. Kết quả là lời còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị nhà họ Đường cho người đến cảnh cáo.

Kể từ lúc đó, Hà Đông Lâm đã biết, Đường Tiểu Nhu không phải là người anh ta có thể chọc đến.

Nhưng bây giờ đã là lớp mười hai, sắp tốt nghiệp rồi, sao Đường Tiểu Nhu lại tìm đến cửa?

Chẳng lẽ, Đường Tiểu Nhu thầm mến cậu ta đã từ rất lâu rồi?

Nghĩ thế, Hà Đông Lâm lập tức dựng thẳng thắt lưng,

Đường nhìn của học sinh trong lớp đều tập trung trên người Đường Tiểu Nhu và Hà Đông Lâm.

Còn hai người Phương Vũ và mập mạp sớm đã bị bọn họ phớt lờ.

Hai người này, một người là một tên mập wibu, một người thì có tính cách quái gở, sao có thể được nữ thần Đường Tiểu Nhu yêu thích?

“Mẹ nó, lại có một bông hoa tươi bị Hà Đông Lâm chà đạp rồi!”

“Haizz, nếu như tao cũng có tiền, lại đẹp trai như Hà Đông Lâm thì tốt rồi.”

“Đường Tiểu Nhu là nữ thần của tao đó… sao cô ấy có thể thích người khác?”

Học sinh nam trong lớp vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tỵ, tâm trạng phức tạp.

Chủ nhiệm lớp Hoàng Hải nhìn Đường Tiểu Nhu một cách hoà ái, hỏi: “Bạn Đường Tiểu Nhu, em có muốn ngồi cùng bàn với bạn Hà Đông Lâm không?”

Đường Tiểu Nhu không nói gì, chỉ đi thẳng xuống dưới bục giảng, đi về phía vị trí Phương Vũ đang ngồi.

Hà Đông Lâm rất căng thẳng, trái tim đập thình thịch, suy nghĩ câu đầu tiên sẽ nói gì.

Đường Tiểu Nhu càng đến gần, khoé miệng Hà Đông Lâm càng cong lên, lộ ra một nụ cười tươi rói, đang muốn lên tiếng.

Nhưng không ngờ, Đường Tiểu Nhu căn bản không dừng lại bên cạnh cậu ta, mà đi đến phía sau cậu ta.

“Thưa thầy, em muốn ngồi cùng bàn với bạn Phương Vũ.” Đường Tiểu Nhu nhìn Phương Vũ, đôi mắt tỏa sáng, nói.

Lớp học im phăng phắc, học sinh trong lớp trợn to mắt, quay mặt nhìn nhau.

Chuyện gì vậy? Đường Tiểu Nhu thế mà lại muốn ngồi cùng bàn với tên Phương Vũ không hề có chút cảm giác tồn tại nào? Mà không phải là hotboy của lớp, Hà Đông Lâm?

“Chào bạn, bạn đồng ý nhường chỗ này lại cho tôi không?” Đường Tiểu Nhu nói với Lưu mập đang ngây ngốc, giọng điệu ôn hòa, giọng nói uyển chuyển dễ nghe.

Thân là một tên mập wibu, đây là lần đầu tiên Lưu mập được đối diện với một cô gái xinh đẹp bậc này ở khoảng cách gần đến thế. Khuôn mặt cậu ta lập tức đỏ bừng, miệng há to, nhưng lại không nói gì.

“Tôi không ngồi cùng bàn với cậu.” Không đợi Lưu mập nói chuyện, Phương Vũ ngồi bên cạnh đã lên tiếng.

“Hả…”

Có vài học sinh nam không nhịn được, thốt ra một tràn tiếng kinh ngạc.

Đường Tiểu Nhu muốn ngồi cùng bàn với Phương Vũ đã đủ khiến người ta kinh ngạc rồi.

Nhưng bọn họ không ngờ rằng, Phương Vũ lại có thể từ chối ngồi cùng bàn với Đường Tiểu Nhu?

Cậu ta có biết là cậu ta đã từ chối cái gì không?

Là mơ ước của toàn bộ học sinh nam trong trường đấy!

“Má nó! Cậu không đồng ý, thì tôi đồng ý!”

Tất cả học sinh nam trong lớp đều đang hét to trong lòng.

Đối với sự từ chối của Phương Vũ, Đường Tiểu Nhu không hề để ý, cô quay đầu nhìn về phía Hoàng Hải.

Cảm nhận được ánh mắt của Đường Tiểu Nhu, cả người Hoàng Hải căng thẳng.

Với thân phận của Đường Tiểu Nhu, cho dù là hiệu trưởng, ở trước mặt cô cũng phải có thái độ cung kính. Bây giờ yêu cầu nho nhỏ của cô, đương nhiên Hoàng Hải phải làm được.

Vì thế, Hoàng Hài nhìn về phía Phương Vũ, trầm giọng nói: “Bạn Phương Vũ! Thái độ của em nghiêm chỉnh lại chút! Bạn Đường Tiểu Nhu vừa mới gia nhập vào tập thể lớp chúng ta, sao em có thể nói chuyện với bạn ấy như vậy?”

“Em và Lưu Đống thường xuyên châu đầu ghé tai trong tiết học, tôi sớm đã muốn tách hai em ra rồi!”

“Vừa đúng lúc, cứ để bạn Đường Tiểu Nhu ngồi cùng bàn với em, Lưu Đống chuyển đến bàn cuối của tổ hai, ngồi một mình! Bây giờ lập tức đổi chỗ!”

Chủ nhiệm lớp ra lệnh, đương nhiên Phương Vũ không thể nói gì.

Mấy phút sau, Đường Tiểu Nhu được trở thành bạn cùng bàn với Phương Vũ như ý nguyện, còn Lưu mập thì ngồi một mình cô đơn ở bàn cuối tổ hai.

“Bạn Đường Tiểu Nhu là học sinh mũi nhọn của lớp trọng điểm. Mọi người nhất định phải học hỏi bạn ấy thật nhiều!” Hoàng Hải lại nịnh hót.

Đối với Phương Vũ mà nói, ngồi cùng bàn với Đường Tiểu Nhu chắc chắn là một chuyện hỏng bét.

Anh đã sống khiêm tốn trong ngôi trường cấp ba này cả hai năm trời rồi, đến quá nửa học sinh trong lớp còn không nhớ nổi tên anh. Nhưng tất cả mọi thứ đều đã bị Đường Tiểu Nhu phá hủy.

Giống như bây giờ, mặc dù vẫn đang trong tiết học, nhưng Phương Vũ lại có thể cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình.

“Haizz.” Phương Vũ thở dài một hơi, day day huyệt thái dương.

Sau khi tan học, dưới ánh nhìn chăm chú của toàn bộ bạn học trong lớp, Phương Vũ và Đường Tiểu Nhu trước sau rời khỏi lớp học, đi đến sân thượng của tòa nhà dạy học.

“Tôi biết mục đích cậu đến tìm tôi, nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, tôi không giúp được cậu.” Phương Vũ nói thẳng vào vấn đề.

Đường Tiểu Nhu khẽ cắn môi, nói: “Cậu là đồ đệ của dược thần, cậu khẳng định có thể cứu được ông nội tôi.”

“Tôi đã nói rồi, tôi không phải đồ đệ của Hạ Tu Chi, tôi là bạn của Hạ Tu Chi.” Phương Vũ lắc đầu nói.

“Cậu đừng lừa tôi nữa. Cậu vừa liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra ông nội tôi mắc ung thư phổi thời kỳ cuối, hơn nữa chỉ còn có thể sống chưa đến ba tháng. Ngoài đồ đệ của dược thần ra, còn ai có thể làm được?” Đường Tiểu Nhu nói một cách kiên định.

Phương Vũ rất hối hận, lúc đó không nên nhiều chuyện nói ra câu đó.

“Vậy thì đã sao? Nhìn ra được cũng không thể hiện được điều gì. Ung thư phổi thời kỳ cuối, chắc là không có ai trên thế giới này có thể chữa khỏi đâu nhỉ?” Phương Vũ nhướng mày nói.

“Tôi, tôi cũng không xin cậu chữa khỏi. Tôi chỉ mong… cậu có thể kéo dài tuổi thọ của ông nội tôi, để ông ấy sống thêm mấy năm nữa… Cầu xin cậu đó, chúng tôi thật sự không còn cách nào khác nữa rồi…” Đôi mắt xinh đẹp của Đường Tiểu Nhu ửng đỏ, nghẹn ngào nói.

Một năm nay, nhà họ Đường đã bỏ tiền mời rất nhiều chuyên gia có tiếng trong và ngoài nước đến chẩn đoán bệnh cho ông cụ Đường. Kết luận được đưa ra đều giống nhau, bệnh của ông cụ Đường đã không còn cách nào chữa trị được.

Sau đó, bọn họ đã trải qua trăm cay nghìn đắng mới tìm ra được chỗ ở của dược thần Hạ Tu Chi. Nhưng không ngờ dược thần đã qua đời rồi.

Hiện giờ, Phương Vũ xuất hiện tại chỗ ở của dược thần, vả lại còn có thể nhìn ra bệnh của ông cụ Đường ngay tức khắc. Phương Vũ chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Dáng vẻ buồn bã, đáng thương, lã chã chực khóc của cô gái xinh đẹp như Đường Tiểu Nhu, chỉ cần là một người con trai bình thường, thì không thể nào khống chế được.

Nhưng là, Phương Vũ không phải là một người con trai bình thường, anh là một lão quái vật đã sống xấp xỉ năm nghìn năm rồi.

“Ngại quá, vẫn là không làm được.” Phương Vũ nói.

Trên thế giới có nhiều người gặp phải bất hạnh như vậy, Phương Vũ không thể nào cứu hết tất cả mọi người được, và cũng không có nghĩa vụ phải cứu tất cả mọi người.

Phương Vũ chỉ muốn sống một cách bình dị, hy vọng có một ngày có thể đột phá luyện khí kỳ.

Anh không phải anh hùng, cũng không muốn làm anh hùng.

“Bất kể cậu muốn bao nhiêu thù lao, chúng tôi đều có thể trả được!” Đường Tiểu Nhu lại nói.

“Tôi thật sự không giúp được cậu, tôi cũng không cần tiền.” Phương Vũ thản nhiên trả lời, quay người rời đi.

Đi được hai bước, anh lại quay đầu nói: “Đúng rồi, tôi hy vọng cậu có thể đổi chỗ, tôi không muốn ngồi cùng bàn với cậu. Tôi thật sự… rất ghét phiền phức.”

Thấy Phương Vũ rời đi một cách dứt khoát, Đường Tiểu Nhu tức đến mức sắc mặt trắng bệch.

Là cô cả của nhà họ Đường, cô chưa từng phải ăn nói khép nép cầu xin người ta như vậy, thậm chí ngay cả nước mắt cũng chảy ra.

Nhưng cố tình tên Phương Vũ này lại cứng đầu cứng cổ, hơn nữa còn bày ra dáng vẻ thản nhiên.

“Ghét phiền phức? Vậy thì tôi đây càng muốn tạo phiền phức cho cậu!” Đường Tiểu Nhu cắn răng nói.1

Hai người về lại lớp học. Trong những tiết học sau, hai người không hề có bất kỳ trao đổi gì.

Mãi đến khi tiết cuối cùng của buổi sáng kết thúc, Phương Vũ vẫn dựa vào bàn ngủ, còn Đường Tiểu Nhu thì lại dọn dẹp sách vở, dùng ngón tay xinh đẹp chọt chọt vai Phương Vũ.

“Phương Vũ, chúng ta cùng nhau đi ăn trưa đi.” Đường Tiểu Nhu nói bằng giọng ngọt ngào.

Phương Vũ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đường Tiểu Nhu cười tươi như hoa, cảm thấy không ổn.

“Thôi vậy, tối hôm qua cậu đã mệt nhọc quá rồi, tiếp tục ngủ đi, lát nữa tôi mang cơm về cho cậu, ngoan ngoãn đợi nhé.” Trong đôi mắt xinh đẹp của Đường Tiểu Nhu lóe lên một tia gian xảo, đứng dậy rời khỏi phòng học.

Mà trong lớp học, những học sinh nghe thấy hai câu đó của Đường Tiểu Nhu đều đã phát điên rồi.

Lượng thông tin của câu nói đó quá nhiều!

Tối hôm qua quá mệt nhọc là có ý gì? Lúc nói câu này, sự ngượng ngùng và nét ửng đỏ xuất hiện trên mặt Đường Tiểu Nhu lại có ý gì nữa!?

Chẳng lẽ, Đường Tiểu Nhu đã bị Phương Vũ…

Đối diện với ánh mắt oán ghét của số đông học sinh nam trong lớp, Phương Vũ bình tĩnh tự nhiên.

Xem ra Đường Tiểu Nhu thật lòng muốn tạo phiền phức cho anh.

Chẳng qua, để tạo sự hiểu lầm, ngay cả danh tiếng của mình, Đường Tiểu Nhu cũng bằng lòng vấy bẩn, cũng coi như cứng rắn đấy.

Chỉ là, Phương Vũ căn bản không hề để ý.

Anh ghét phiền phức, không có nghĩa là anh sợ phiền phức.

Chẳng phải chỉ là nổi tiếng trong trường, sau đó bị một đám con nít lông mọc chưa đều ghen ghét thôi sao? . Truyện Sủng

Đây đã tính là gì?

Người tu luyện gần năm nghìn năm, nếu như ngay cả trò bịp của một cô nhóc mười mấy tuổi đầu cũng không ứng phó nổi, chi bằng tự sát đi cho xong.

Phương Vũ đứng dậy, muốn tìm Lưu mập cùng nhau đến căn tin ăn cơm, nhưng đã bị gọi lại.

“Ê, Phương Vũ, tao muốn bàn bạc một chuyện với mày, ra hành lang nói chuyện đi?” Người nói chuyện chính là Hà Đông Lâm ở dãy trước.1

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.