Thế Vai

Chương 13: Chương 13




Vừa đến giáp tết, đường phố lớn lớn bé bé ở Ninh thị luôn có thể gặp phải tình huống kẹt xe, chẳng qua rất nhiều xe đều không phải tại bản địa, bời vì những người đi làm ăn tại bên ngoài đã trở lại.

“Đường Hưng Hoa phỏng chừng lại sẽ kẹt xe, chúng ta vẫn phải đi qua đó.” Mẹ Khương xách lên bố bao nói với Khương Diệp.

“Vâng.” Trong tay Khương Diệp cũng cầm một cái túi to, bọn họ chuẩn bị đi đến chợ bán sỉ ở đường Hưng Hoa mua chút hàng tết.

Hai mẹ con từ nhà đến tiểu khu dừng lại mấy lần, rất nhiều người đều lại chào hỏi, đều là hỏi một chút Khương Diệp công tác thế nào, ở bên ngoài làm gì.

Khương Diệp đem phía trước đã nghĩ xong nói lại mấy lần về công việc, công ty xác thật tồn tại, vẫn là công ty lớn, trước kia cũng gửi thư cho cô tuyển thực tập sinh, chẳng qua Khương Diệp cự tuyệt, từ sau khi tốt nghiệp liền bắt đầu ‘lưu lạc’ khắp nơi.

“Vẫn là con gái của lão Khương giỏi giang a!”

“Tiểu Diệp lợi hại, có rảnh đến nhà chúng ta dạy mấy đứa nhỏ ở nhà cần phải học như thế nào.”

……

Mấy câu như thế cứ nói luôn hồi, không dứt bên tai.

Mẹ Khương cười đến vui vẻ, kéo con gái ngẩng đầu từ cửa tiểu khu đi ra.

“Ba con thích ăn thịt hầm, đặc biệt là cái loại thịt miếng được hầm mềm nhuyễn dính hồ hồ, vừa lúc con trở về, mấy ngày nay chúng ta làm nhiều một chút, đỡ phải đi lại mua nhiều lần, hai chúng ta cũng ăn không hết.” Mẹ Khương vừa đi vừa tính toán.

“Mỗi lần mua ít chút là được.”

Siêu thị bán thịt đều có suất nhỏ, nếu hai người ăn không hết, có thể mua bớt lại, mặc dù đi chợ mua thức ăn cũng sẽ không bị cưỡng ép mua thêm.

Mẹ Khương lắc đầu bất đắc dĩ: “Ba con ấy, ông ấy thích trên bàn có một tô thịt lớn, như vậy ăn lên mới có ý tứ, mua ít trở về quá không phóng khoáng.”

“Ba có cao huyết áp, thịt vẫn là ăn ít chút tốt cho sức khoẻ.”

“Có uống thuốc rồi, mỗi ngày buổi sáng ba con đều chạy bộ thể dục cùng học sinh, ăn chút thitj không có việc gì, ông ấy thích ăn.”

Khương Diệp cúi đầu nhìn gạch lát trên lối đi bộ không nói nên lời.

“Đúng rồi, chừng nào thì con quay lại thủ đô?” Mẹ Khương đột nhiên nhớ tới, “Phía trước mẹ còn cùng hiệu trưởng nhắc tới, muốn cho con đi qua diễn thuyết cho học sinh, cổ vũ bọn họ.”

Tay Khương Diệp rũ bên ống quần ngón tay giật giật, ngẩng đầu cười nhạt: “Mùng bốn đã đi, trường học hẳn còn chưa học lại.”

Mẹ Khương vẻ mặt tiếc nuối: “Kia chắc là không kịp, nhưng công việc của con quan trọng, không đi cũng không sao, đến lúc đó chỉ có thể viết thư cổ vũ.”

“Vâng.”

Đến chợ đầu mối, mẹ Khương khắp nơi chọn lựa hàng tết cần dùng, bởi vì không có lái xe ra, đồ trọng lượng nặng đều để chủ quán đưa tới nhà, chính mình trong tay lấy đều là chút đồ có thể xách theo.

Mẹ Khương cúi đầu ngửi một phen nấm hương khô trong tay, bất mãn nói: “Nấm hương khô lại tăng giá?”

Chủ quán hòa khí cười hỏi: “Ăn tết mà, chị muốn bao nhiêu?”

Khương Diệp ở bên cạnh nhìn, chuẩn bị giúp mẹ cô xách đồ vật, đúng lúc này di động bỗng nhiên vang lên tiếng chuông, cô lấy ra tới vừa thấy, là Triệu Cấu.

Cô lập tức đi đến một bên, tiếp được điện thoại.

“Anh Triệu?”

“Tiểu Diệp, vòng bạn bè của anh có đạo diễn tìm diễn viên, mùng bảy khởi động máy, cô muốn tới thử xem không.”

Hiện tại cách mùng bảy có mấy ngày, đoàn phim này diễn viên chính hẳn là đã mời đủ, nếu không chỉ trong thời gian ngắn như vậy không mở máy được.

Khương Diệp ở trong đầu qua một lần: “Anh Triệu, nhân vật gì?”

Triệu Cấu: “Bọn họ thiếu một cảnh sát nam chống ma túy…… Này, anh cũng không biết vì cái gì trong khoảng thời gian này trong vòng còn rất thiếu diễn viên nam.”

Diễn viên nam?

Khương Diệp trầm mặc một hồi: “Em có thể diễn, nhưng là đạo diễn bên kia đồng ý em đi sao?”

“Cái này cô yên tâm, nếu là cô nguyện ý tới, anh giúp cô đi nói, liền thử kính đều không cần.”

Triệu Cấu cũng không khoác lác, Khương Diệp ít ra tham diễn qua điện ảnh của Hồ đạo, nếu những đạo diễn khác biết tin tức này, cho dù còn nhiều nghi vấn cũng tiêu trừ sạch sẽ, nữ diễn nam trước kia lại không phải chưa từng có.

“Được, em đi.”

Triệu Cấu thấy có thể giúp đỡ Khương Diệp, trong lòng rất cao hứng: “Anh hiện tại giúp cô đi liên hệ đạo diễn, đến lúc đó cho hai người tự nói chuyện.”

Khương Diệp mới vừa tắt điện thoại, mẹ Khương bên kia đã mua xong đồ lại đây: “Ai gọi điện thoại, đồng nghiệp?”

“Vâng, đồng nghiệp.” Khương Diệp không chút nào chột dạ đồng ý luôn, đều là diễn viên, tự nhiên cũng coi như là đồng nghiệp.

Một năm đi qua, Khương Diệp gầy bảy cân, cũng may ba mẹ vẫn luôn không có hoài nghi chuyện công việc của cô, mùng bốn có thể thuận lợi rời đi Ninh thị. (Bên TQ tính 1 cân = 1/2kg nên 7 cân = 3,5kg)

Phía trước Triệu Cấu đề cử nhân vật cho cô, quả nhiên đạo diễn cũng không cần cô đi thử kính, mùng bảy khởi động máy trực tiếp đi qua đưa tin.

Một người diễn viên có thể cùng tham diễn phim của hai đạo diễn lớn Lưu Ích Dương cùng Hồ Lỗi, lại có Triệu cấu ảnh đế đề cử, đừng nói có thực lực, liền tính không có, đạo diễn cũng sẽ cho mặt mũi, dù sao cũng chỉ là một vai phụ, thời gian đi cầm cơm hộp rất sớm. (Diễn viên đóng nhân vật chết sớm, treo, đi nhận cơm hộp =)))

Đoàn phim lần này, đạo diễn sẽ không giống đạo diễn Hồ Lỗi để ý từng chi tiết nhỏ như vậy, phim nhựa của chị từ trước đến nay lấy danh mỹ cảm, được cho là mỗi ảnh chụp lại đều có thể trực tiếp làm thành ảnh bìa giấy dán tường.

Cũng có thể là bởi vì đạo diễn có thị giác thẩm mỹ độc đáo của nữ tính.

Tóm lại, sau khi Khương Diệp lên mạng sưu tầm bách khoa toàn thư vị đạo diễn này, phát hiện loại đề tài cảnh sát này là lần đầu tiên cô quay chụp.

Sau khi tiến đoàn phim, Ô Bán Tuyết nhìn thấy Khương Diệp trước mắt sáng ngời: “Cô chính là Triệu Cấu đề cử tới? Không tồi không tồi.”

Khương Diệp sửng sốt, cô đều còn không có bắt đầu đóng phim, như thế nào liền không tồi?

Ô Bán Tuyết lôi kéo Khương Diệp từ trên xuống dưới đánh giá một lần, thậm chí nhón chân nắm cằm cô: “Xong việc tôi phải hậu tạ Triệu Cấu mới được.”

Khương Diệp: “……” Cảm giác chính mình bị bán thân, đạo diễn là tới xem hàng.

……

Năm mới cả nước đều bắt đầu dần dần làm trở lại, Chung Trì Tân rốt cuộc quyết định đi đóng phim.

Có lẽ diễn kịch cũng là một việc rất thú vị?

Một câu của Chung Trì Tân làm cho cả truyền thông Hạo Thiên trên dưới chấn động.

Chỉ vì, Chung Trì Tân muốn đi đóng phim, cao tầng tất nhiên muốn xuất ra tài nguyên tốt nhất, ít nhất hiện tại bọn họ còn phải ổn định cây rụng tiền này.

Tựa như năm trước bộ điện ảnh bên kia nguyên bản đã chọn được người, chuẩn bị tham gia tiết mục di sản văn hóa, kết quả Chung Trì Tân hàng không đoạt mất danh ngạch đi.

Hiện tại lại truyền ra tin tức Chung Trì Tân muốn đóng phim, bộ điện ảnh bên kia tức giận đến chết khiếp, nếu tin tức này là thật sự, ý nghĩa tài nguyên bộ điện ảnh của Hạo Thiên muốn phân cho Chung Trì Tân. Nguyên bản anh lớn cùng chuẩn anh lớn lén liên hệ không biết bao nhiêu lần, muốn liên hợp lại phản kháng.

Chung Trì Tân lại không có nghĩ tới một câu của anh sẽ ở công ty nhấc lên ầm ầm sóng to, mặc dù nghĩ đến, anh cũng không để bụng.

Lý Cẩm Hồng càng không để bụng, chị sớm có ý tưởng muốn chiếm cứ khối điện ảnh này, đáng tiếc mấy năm nay mang nghệ sĩ dưới tay không biết cố gắng, như thế nào cũng không nâng lên được. Hiện giờ Chung Trì Tân muốn đi đóng phim, nói không chừng việc anh muốn lui vòng cứ như vậy qua.

Liền tính Chung Trì Tân như cũ muốn lui vòng, thời gian nửa năm này, nếu chính mình có thể nắm chắc, nắm giữ được tài nguyên hơn phân nửa trong công ty, đến lúc đó chị không tin không nâng được một minh tinh đỏ lên một đường.

“Bốn cái kịch bản này đều là chị lấy từ chỗ Lâm đổng lại đây.” Lý Cẩm Hồng động tác cực nhanh, ở năm trước sau khi Kế Thiên Kiệt lộ ra tin tức với chị, liền vẫn luôn tìm hiểu tài nguyên trong tay của bộ điện ảnh Hạo Thiên, hiện tại Chung Trì Tân xác nhận diễn kịch, cùng ngày chị liền đến văn phòng chủ tịch.

“Hai cái cổ trang, một cái hiện đại, một cái dân quốc. Cổ trang có một bộ là phim truyền hình, còn lại ba bộ điện ảnh, kịch bản chị đều nhìn, chị cảm thấy cái kịch bản hiện đại kia không tồi, cậu diễn là nam chính, đạo diễn là anh Vương, đầu tư tài chính nghe nói hơn hai trăm triệu.”

Lý Cẩm Hồng dựa vào sofa, xoa xoa huyệt Thái Dương, cười khổ: “Trì Tân, vì cậu, lần này chị Hồng đắc tội với toàn bộ người của bộ điện ảnh.”

Bốn cái kịch bản, bao quát các loại loại hình niên đại, hẳn là tài nguyên tốt nhất của bộ điện ảnh truyền thông Hạo Thiên, đều bị Lý Cẩm Hồng lấy tới.

Chung Trì Tân tầm mắt dừng ở trên bốn cái kịch bản, duỗi tay cầm lấy kịch bản bối cảnh hiện đại lật lật xem, lần đầu tiên anh đóng phim, không có nửa điểm kinh nghiệm, cũng không thấy ra được gì.

“Tôi mang về nhìn xem, qua hai ngày sẽ báo lại chị Hồng.”

Lý Cẩm Hồng sảng khoái đáp ứng: “Được.”

Kế Thiên Kiệt tiến lên đem bốn cái kịch bản đều thu hồi, đi theo Chung Trì Tân về biệt thự, trên xe anh tò mò phiên phiên, mãi cho đến xuống xe mới bỏ được dừng lại.

“Anh Tân, em cảm thấy vẫn là đừng chọn cái kịch bản hiện đại kia, đạo diễn kia em nghe nói qua, điện ảnh quay chụp được khi tốt khi xấu. Anh lại là lần đầu tiên đóng phim, chúng ta có thể diễn trước từ vai phụ bắt đầu.” Kế Thiên Kiệt ngồi ở phòng khách xem xong kịch bản, lại tìm hiểu tin tức từ bạn bè mình, lo lắng sốt ruột nói.

Vượt hành đóng phim nếu làm không tốt sẽ bị phản phệ, đã có khối người bị, tuy rằng địa vị của Chung Trì Tân ở trong vòng cực cao, nhưng người xem ở phương diện nào đó có thể nói là vô tình.

Chung Trì Tân trước đây chín năm đều dành tất cả tâm tư cho ca khúc, mặc dù ở trong vòng, cũng hoàn toàn không hiểu mấy cái này, anh rũ mắt nhìn kịch bản trên bàn: “Ba cái kia thì sao?”

“Dân quốc là diễn viên chính, em xem bọn họ miêu tả, cảm thấy cùng hình tượng của anh không phù hợp, phim truyền hình cái kia quay chụp chu kỳ quá dài, không thích hợp thử nước, em kiến nghị chọn điện ảnh cổ trang, bên trong diễn Vương gia, tuy rằng chỉ là vai phụ, nhưng hình tượng tương đối phù hợp, hơn nữa đạo diễn Tào Khôn có tiếng sẽ dạy dỗ diễn viên.”

Có thể nói Kế Thiên Kiệt từ các mặt đều thay Chung Trì Tân suy xét một lần.

Chung Trì Tân liếc liếc Kế Thiên Kiệt còn đang vẻ mặt nghiêm túc nhìn kịch bản: “Cậu chỉ là trợ lý.”

Kế Thiên Kiệt mới phản ứng lại —— trợ lý chỉ cần chú ý nghệ sĩ ăn, mặc, ở, đi lại, đến nỗi nghệ sĩ tiếp nhận tài nguyên là do người đại diện lo.

Cậu có chút xấu hổ buông kịch bản, ngượng ngùng sờ đầu, gập ghềnh nói: “Việc này vẫn là nghe chị Hồng, chị Hồng mới chuyên nghiệp.”

Chung Trì Tân cầm lấy kịch bản vừa rồi Kế Thiên Kiệt chọn, nhàn nhạt nói: “Liền cái này đi, chị ta cũng không phải chuyên nghiệp.”

Liền trợ lý đều có thể biết đến vấn đề, người đại diện lại không nói rõ ràng với anh, Chung Trì Tân nhìn kịch bản trong tay, giấu đi một mạt phức tạp nơi đáy mắt.

Thấy Chung Trì Tân theo ý kiến của cậu, cảm xúc vừa rồi Kế Thiên Kiệt sớm dứt bỏ, cậu kích động nói: “Anh Tân, để em đi sửa soạn toàn bộ điện ảnh của đạo diễn Tào Khôn lại đây, hiểu biết một chút phong cách quay chụp của đạo diễn, bạn của em nói nghệ sĩ diễn viên đều học tập như vậy.”

Chọn kịch bản xong, Chung Trì Tân liền đi công ty một chuyến.

“Cậu xác định chọn cái này? Lấy địa vị Trì Tân cậu hoàn toàn có thể đi diễn nam chính.” Lý Cẩm Hồng ý đồ khuyên bảo.

“Ừ.”

“Được rồi, mấy hôm nữa chị sắp xếp để cậu cùng đạo diễn Tào Khôn ăn một bữa cơm, đến lúc đó để hai người nói chuyện với nhau.”

……

Trung tuần tháng hai,dư âm ngày tết rốt cuộc hoàn toàn tan đi, đài Hải Thành bắt đầu phát song chương trình.

Trước đó Hải Thành TV vẫn chưa lấy Chung Trì Tân để tuyên truyền, chính cái gọi là muốn khen phải chê trước, tập đầu tiên phát song lúc năm giờ, trên mạng không có nhấc lên bất luận gợn sóng nào, tiết mục mới ratings bình thường.

Mười hai tiếng đồng hồ sau, đề tài mang theo tag # Chung Trì Tân # lặng yên bò lên trên hot search, ratings bắt đầu biên độ nhỏ gia tăng, mười lăm tiếng đồng hồ sau, đề tài vào bảng mười hot search đầu tiên, đồng thời tag # người kia tang quét rác ruốt cuộc là ai #, # Giải Chi Anh #, # Trang Duệ Phong #, # di sản văn hóa # tiến vào bảng hot search, ratings《 di sản văn hóa 》 nghênh đón view tang.

24 giờ sau, mấy đề tài liên quan # đặc sản Hải Thành ăn ngon không #, # Đông Sơn đẹp quá #, bảng mười hot search đầu tiên toàn bộ bị chiếm lĩnh, ratings《 văn hóa di sản 》 rốt cuộc nổ!

Đề tài # Chung Trì Tân # mặt sau đi theo hắc hồng ‘ bạo ’, các bạn trên mạng sớm thành thói quen, thuận tay ấn đi vào mới phát hiện, Chung thần của bọn họ vậy mà đi tham gia một gameshow, Chủ tus dán mười hai hình ảnh về tiết mục.

A, Chung thần của bọn họ trước sau như một soái phá thiên khung!

Đừng động tiết mục cái gì, các fan tựa như cuồng hoan, sôi nổi muốn tìm được tiết mục đi xem, vừa nhìn vừa cắt ra tới phun tào.

—— tổ tiết mục cẩu bức từ nơi nào tới, cơ hội tuyên truyền tốt như vậy, vì cái gì không thông báo? Làm tôi bỏ lỡ cơ hội trước tiên nhìn thấy Chung thần!!!

—— tiết mục cẩu bức cư nhiên là Hải Thành TV, bọn họ làm phức tạp cái gì, ngày thường tìm cái khách quý đều hận không thể phóng pháo tư thế kia đi đâu rồi?

—— trên lầu, kỳ thật Hải Thành TV năm trước cũng đã thông báo qua, chỉ là không có đăng ảnh chụp khách quý, cũng không có @ bất luận ai.

Chung fans bên này bởi vì lỡ mất thời gian xem tiết mục trước tiên, tức giận đến chết khiếp, sôi nổi phun tào tổ tiết mục. Bất quá không có bất luận kẻ nào chỉ trích Chung Trì Tân, rốt cuộc weibo anh của bọn họ đều sắp mọc rêu.

Người qua đường phấn mộ danh đi xem tiết mục, nghe tổ tiết mục giới thiệu văn hoá Hải Thành, nhìn bọn họ đi Đông Sơn chuẩn bị qua cửa. Không thể không nói Hải Thành TV xác thật có tư bản, mỗi một cái màn ảnh đều đem mặt đẹp nhất của Đông Sơn đầy đủ hiện ra cho người xem.

Trong lúc khách quý bắt đầu tìm người qua đường trả lời câu hỏi, thường thường xen kẽ chuyện xưa thú vị, lại hấp dẫn một đám người xem không thích gameshow thuần khôi hài.

Cho đến mọi người nhìn đến Chung Trì Tân tìm được một vị nông dân làm công thành khách quý, mà ngắn ngủn trong hai mươi phút vị nông dân làm công này trả lời đúng 75 câu.

# vị đại sư quét rác kia rốt cuộc là ai # lại một lần bị cho lên đầu đề.

—— mẹ ơi, con thấy được đại sư Thiếu Lâm Tự quét rác sống!

—— ca ca vì sao tinh mắt như vậy? Chẳng lẽ đây là cái gọi là ánh sáng cường giả hấp dẫn nhau?

—— có một nói một, tuy rằng đại sư quét rác đầy mặt bụi xi măng, nhưng tôi mạc danh cảm thấy anh lớn lên đẹp.

—— có hai nói hai, lực lượng tri thức khiến người biến đẹp.

—— mọi người có cảm thấy một chuyện hay không? Đại sư quét rác giống như hoàn toàn không rung động trước sắc đẹp của ca ca, trả lời xong, vẫy vẫy ống tay áo, đi không mang theo một tờ khăn giấy.

—— nữ liền thôi, ca ca cậu chọn là nam, chẳng lẽ còn muốn phần tử trí thức người ta hoa si thét chói tai đối với nghệ sĩ sao?

—— trả lời lầu trên, nghệ sĩ thì làm sao vậy? Năm kia còn có tin tức có tiến sĩ thấy ca ca trực tiếp ngất xỉu. Ra ngoài nhiều nhìn xem thế giới, đừng nơi nơi nhảy loạn.

—— ha hả, người lợi hại như vậy còn nông dân làm công, sợ không phải mỗ ca sĩ thông đồng tổ tiết mục tìm tới người, trước đó học thuộc đáp án đi.

Có phấn liền có hắc, hot search phía dưới nói cái gì đều có, nghi ngờ cũng không ít, rốt cuộc trả lời đúng nhiều câu hỏi như vậy không đơn giản, hơn nữa trong tiết mục có thể rõ ràng thấy Chung Trì Tân ở đi khắp nơi hơn phân nửa tiếng đồng hồ, lập tức đi thẳng đến phía đối phương.

Một giờ sau, người xem đợi đọc bài xong mà đi đem tiết mục xem xong, hot search lại đi tới một đám, vẫn như cũ vẫn là tổ tiết mục di sản văn hóa.

# vì cái gì ca ca nói tiếng địa phương đều dễ nghe như vậy ## di sản văn hóa đẹp #……

—— a a a a, ca ca nói tiếng địa phương vì cái gì giống như đang nói lời âu yếm, mê chết em, ô ô ô

—— 5 năm trước ngốc ở Hải Thành qua mấy tháng, là tôi sinh ra ảo giác sao? Tiếng địa phương Hải Thành khi nào thì thành dễ nghe như vậy rồi?

—— Reply trên lầu, người địa phương lời nói thật, tiếng địa phương Hải Thành trước sau như một khó nghe.

—— 1, tiếng địa phương của Hải Thành chúng ta lại nói tiếp xác thật đặc biệt đanh, tựa như muốn đi cãi nhau.

—— gửi bức tâm huyết thư của vạn người cầu ca ca nhiều tham gia gameshow, nhiều lộ mặt.

—— liền không có người cảm thấy thời điểm Chung thần chơi trò chơi đặc biệt đẹp trai sao?

—— có có có! Rõ ràng chỉ là cái trò chơi qua vòng, được anh ấy chơi thành tiết mục giải đố.

—— ha ha ha ha, Trang Duệ Phong ở bên trong hoàn toàn ngốc, tôi là ai, tôi đang ở đâu? Hồng hồng hỏa hỏa hoảng hoảng hốt hốt.

—— thành thật mà nói, Chung Trì Tân cùng Giải Chi Anh hai vị khách quý thật nghiêm túc, Trang Duệ Phong cảm giác có chút có lệ, rõ ràng trước kia tôi rất thích xem gameshow có Trang Duệ Phong.

—— luôn cảm thấy Trang Duệ Phong đang làm trò khôn vặt, có chút cảm giác chèn ép Chung thần.

—— trên lầu, xuỵt ~ mọi người đều cùng nhau nghiêm túc cống hiến vì truyền bá văn hóa, Chung phấn đừng cho ca ca kéo anti.

Mười mấy hot search, chính mình chỉ có hai cái, còn phía dưới tất cả đều là đánh giá không tốt.

Trang Duệ Phong ở trong phòng đem điện thoại ném vỡ.

“Đừng bực, nhìn có vẻ như tiết mục sẽ hot, may mắn chúng ta ký ba quý.” Người đại diện của Trang Duệ Phong đi vào, đem di động vỡ nhặt lên ném vào thùng rác, “Trước đấy tôi không được đến tin tức Chung Trì Tân tới tham gia tiết mục, tập tiếp theo tôi sẽ tìm người khống chế dư luận.”

Hải Thành TV mấy năm nay đang trên dốc sườn đi xuống, ratings chương trình có tiếng lâu đời một đường đi xuống giảm lại giảm, mấy MC trụ cột cũng nơi nơi tham gia hoạt động khác. Chẳng qua lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, cho nên Trang Duệ Phong ký tới ba quý, nhưng ai cũng không nghĩ tới Hải Thành TV mời Chung Trì Tân tới.

Chung Trì Tân không xem Weibo, sau khi nhận kịch bản, liền ở nhà xem điện ảnh do Tào Khôn đạo diễn.

Kế Thiên Kiệt là cái mê Weibo, thấy hot search về Chung Trì Tân trước tiên, cầm di động vui vẻ nửa ngày, nhịn không được ở phòng khách mở xem di sản văn hóa.

“Thật là lợi hại!” Tuy rằng Kế Thiên Kiệt biết lúc ấy Chung Trì Tân tìm được khách quý trả lời đúng 75 câu, nhưng hiện tại xem chương trình phát sóng, vẫn kích động đến không được.

“Cái gì thật là lợi hại?” Chung Trì Tân từ phòng chiếu phim ra tới, liền nghe được Kế Thiên Kiệt cảm thán.

Kế Thiên Kiệt quay đầu: “Anh Tân, sao anh chọn được vị khách quý này, lúc ấy liền nhìn ra được người này lợi hại như vậy sao?”

Chung Trì Tân ánh mắt dừng ở người mặt xám mày tro trong màn hình TV, bỗng nhiên cong môi cười nhạt: “Không biết.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.