Thốn Mang

Chương 11: Q.10 - Chương 11: Thưởng






Đông Phương Minh Đế Thái Úc hóa thành lưu quang, nháy mắt liền biến mất ở trong tầm mắt của Lý Dương.

Đã hơn ngàn năm kiên trì theo đuổi mục tiêu, chẳng lẽ chỉ vì lời khước từ này mà đoạn tuyệt hy vọng sao?

- Đuổi theo!

Lý Dương đột nhiên đứng dậy, cũng không nói gì thêm. Lúc này cước đạp Đao Phách, đao mang đột nhiên bộc phát, tốc độ Lý Dương đạt đến cực hạn,

Cấp tốc đuổi theo Đông Phương Minh Đế, vô luận có chuyện gì cũng không từ bỏ. Từ bỏ… hắn sẽ bị mất mục đích sống.

Tuyết, là nhiệt tình duy nhất trong lòng hắn.

- Sư huynh!

Điền Cương thấy Lý Dương thuấn di bay đi, lúc này cũng lập tức giá ngự lên Thanh Vân, đuổi theo. Nhưng lúc này Lý Dương đã hoàn toàn bộc phát.

Đao Phách tương đương với bán thần khí lại dùng đến tốc độ nhanh nhất, cho dù Điền Cương cước đạp Thanh Vân, cũng đuổi không kịp Lý Dương.

Tuyết Mai sơn, đế cung Đông Phương Minh Đế.

Điền Cương biết Lý Dương nhất định đuổi theo Đông Phương Minh Đế, chắc chắn sẽ đến đế cung, liền bay thẳng đến đế cung.

Chu Khất nhìn ba người bọn họ luôn luôn phi tẩu, cũng lắc đầu bất lực. Hắn cũng hết biện pháp với Thái Úc, tính tình Thái Úc thì ba người khác trong ngũ phương Minh Đế ai cũng biết, căn bản không nghe ai khuyên bảo.

Thái Úc cước đạp Hắc Vân, tốc độ đạt đến cực hạn, chẳng bao lâu đã về tới Tuyết Mai sơn.

Lý Dương này, dám mượn Tam Sanh Thạch của ta, Tam Sanh Thạch căn bản của ta, ta lại há có thể cho hắn mượn. Thân hình Thái Úc dễ dàng vượt qua ảo trận, lập tức đi tới đế cung.

Phía ngoài đế cung đám cung nữ vừa thấy Thái Úc, lập tức hành lễ nói:

- Ra mắt Minh Đế bệ hạ.

Ừm.

Thái Úc mặt lạnh như băng, trực tiếp vào đế cung. Tứ đại thê thiếp của Thái Úc vừa nghe tin, lập tức bốn người cũng chạy đến.

Trên đại điện, bốn vị thê thiếp hành lễ nói:

- Ra mắt Minh Đế bệ hạ.

Mặc dù Đông Mai bốn người là thê thiếp của Thái Úc, nhưng không xưng hô với Thái Úc là phu quân, mà là Minh Đế bệ hạ.

Điểm ấy là do Thái Úc trước kia đặt thành quy củ.

Thái Úc nhìn bốn người Đông Mai, trên mặt nặn ra một nụ cười hiếm hoi. Đột nhiên, Thái Úc nhìn nhìn khắp nơi, khẽ cau mày hỏi bốn vị thê thiếp:

- Linh Linh đâu? Sao không nhìn thấy Linh Linh, bình thường khi ta trở về, nó bao giờ cũng là người thứ nhất tới gặp ta mà.

Thái Úc nhớ kỹ mỗi lần về, Linh Linh sẽ từ xa xa đã nhiệt tình gọi "Cha".

Các ngươi bốn người làm sao mà luống cuống. Nói đi, Linh Linh đâu? Thái Úc thấy Đông Mai bốn người đùn đẩy nhau, nhưng rốt cục không ai đứng lên nói cả, nhất thời cùng im lặng.

Đông Mai thân làm đứng đầu thê thiếp, chắp tay nói:

- Minh Đế. Linh Linh… mất tích rồi.

Rồi đột nhiên...

Như bị sét đánh, Thái Úc cảm thấy đầu hoa lên. Sắc mặt trong tích tắc trắng bệch, hắn luống cuống, con gái bảo bối của hắn sinh ra đã lâu lắm rồi, nhưng trước tới nay, Linh Linh không bao giờ rời khỏi đế cung.

Bởi vì Thái Úc lo lắng. Linh Linh cơ hồ không có tâm cơ gì, mặc dù công lực khá mạnh, hơn nữa trên người cũng có thượng phẩm ma khí, có phòng ngự ma khí, cũng có cả công kích ma khí, nhưng Thái Úc vẫn lo sợ.

Trời!

Thái Úc đột nhiên vung tay, túm lấy Đông Mai, thậm chí xô Đông Mai ngã dúi trên đất, còn ba vị thê thiếp kia vội vàng chạy tới đỡ Đông Mai, ánh mắt thấp thỏm nhìn Thái Úc. Từ khi biết tiểu công chúa mất tích, Đông Mai Tứ tỷ muội sớm biết rằng phương Đông Minh Đế nhất định sẽ đại phát lôi đình.

Bây giờ điều các nàng lo lắng nhất chính là… Thái Úc có thể giết các nàng hay không.

Tứ tỷ muội thấp thỏm nhìn Thái Úc.

Hỗn trướng, các ngươi… các ngươi… Thái Úc mặt đỏ bừng, tức giận công tâm, thân thể run lên, thậm chí gần như muốn giết Đông Mai tứ tỷ muội tại đương trường, nhưng là nghĩ đến ân tình với Đông Mai tứ tỷ muội mấy triệu năm, trong lúc nhất thời không nỡ hạ sát thủ.

- Người đâu!

Thái Úc cũng không liếc mắt nhìn Đông Mai bốn người, lúc này quay ra ngoài giận dữ hét.

- Bái kiến Minh Đế bệ hạ.

Một thị nữ cấp bậc Ma Quân khom người đáp.

- Nhanh đi truyền lệnh cho các vị Minh Quân, trong toàn phạm vi tìm kiếm tiểu công chúa. Phải tìm bằng được.

Thái Úc lúc này giống như bị mất một cái gì quan trọng nhất, còn Đông Mai cũng lên tiếng nói:

- Minh Đế ta đã truyền lệnh rồi, mọi người dưới tay Đông Phương Minh Đế đang tìm kiếm Linh Linh khắp nơi.

Thái Úc vừa nghe xong, hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.

Thần thức!!!

Thái Úc đột nhiên nhớ tới thần thức có thể tìm kiếm. Vừa rồi hắn hốt hoảng quá ngay cả việc dùng thần thức lục soát mà cũng nhất thời quên mất.

Lúc này thần thức Thái Úc đột nhiên lan ra, cho dù thấy Lý Dương bay tới Tuyết Mai sơn, hắn cũng không thèm để ý, thần thức hắn trong nháy mắt bao trùm cả phạm vi Minh giới tìm kiếm Linh Linh, nhưng mặc cho hắn cố gắng cẩn thận tìm đi kiếm lại, cũng không phát hiện khí tức của Linh Linh.

Sao có thể như vậy, chẳng lẽ không ở Minh giới. Thái Úc luống cuống, hắn không hiểu sao thần thức của mình lại không thể phát hiện khí tức của Linh Linh.

Không có khả năng!

Thái Úc một lần nữa cẩn thận tìm tòi. Đột nhiên, tại Vũ Loan thành một cổ khí tức quen thuộc lạnh như băng làm cho Thái Úc đột nhiên chấn động, Thái Úc hoảng sợ nhớ lại kỉ niệm năm đó. Lúc đó hắn không có hắn không phải có cuộc sống của ngũ phương Minh Đế như bây giờ. Khi đó, hắn vừa mới đột phá Minh Đế cảnh giới, đạt tới Minh Đế tiền kì.

Lúc đó Quỷ giới Minh giới là một thể, Thái Úc được coi là người được trời ban phước. Sau khi đạt tới Minh Đế tiền kì, thanh danh truyền khắp cả quỷ minh, rồi sau đó, hắn gặp nàng, Nhan Vũ, một nữ tử tuyệt vời động lòng người.

Cũng một cỗ khí tức quen thuộc lạnh như băng này.

Nhưng Nhan Vũ đã chết, trên đời chỉ có một người có thể phát ra khí tức quen thuộc lạnh như băng như thế…

- Băng Hồn, là Băng Hồn, Băng Hồn sao lại đến Minh giới? Làm sao ta trước không hề phát hiện?

Thái Úc luống cuống, địch nhân duy nhất của hắn chính là Băng Hồn, nhưng nhiều năm qua, hắn vẫn áp chế được Băng Hồn, vì Băng Hồn chỉ duy trì ở mức Quỷ Đế trung kỳ, so với Thái Úc thì yếu hơn một bậc. Một khi Băng Hồn tới Minh giới, Thái Úc có thể phát hiện ngay.

Nhưng lần này, Băng Hồn rốt cục đã đột phá, đạt tới Quỷ Đế hậu kỳ, hơn nữa với phương pháp tu luyện đặc thù của "Băng Phách Bảo Điển", có khả năng dùng băng giá thu liễm khí tức của mình, cả cấp cao thủ cũng không thể điều tra ra hắn. Lý Dương khi trước dùng thần thức phát hiện ra Băng Hồn đã từng cảm thán khí tức thu liễm của Băng Hồn cực kỳ huyền diệu.

Thái Úc thần thức gia tăng, cẩn thận lục soát khí tức lạnh như băng quen thuộc kia ở Vũ Loan thành. Một cổ khí tức yếu ớt phát ra, như có như không, gần như Thái Úc không thể phát hiện được.

- Linh Linh, Linh Linh!!!

Thái Úc rốt cục phát hiện rồi, khí tức của con gái mà hắn yêu nhất chính là ở trong khí tức lạnh như băng kia, nhưng khí tức con gái bảo bối của mình quá yếu, như có như không, nếu không phải bởi vì khí tức lạnh như băng làm cho Thái Úc cẩn thận lục soát, phỏng chừng căn bản không phát hiện được.

- Vũ Loan thành. Vũ Loan thành!

Thái Úc đột nhiên đứng dậy, lúc này hóa thành tia chớp, chạy ra khỏi đại điện phóng đi.

- Vô luận như thế nào, vô luận như thế nào, ta phải tìm được Tam Sanh Thạch. Vô luận như thế nào, bất chấp mọi thứ, vô luận như thế nào.

Lúc này, Lý Dương giống như bị ma nhập tiến vào ảo trận trong Tuyết Mai sơn, rồi vượt qua ảo trận rất nhanh, đến ngoài đế cung.

Còn lúc này, Thái Úc cũng vọt đến.

- Lý Dương?

Lúc này. Lý Dương vừa lúc đi tới ngoài cửa đế cung, đang đứng ở cửa.

- Tránh ra!

Thái Úc đột nhiên hét lớn một tiếng, hắn khẩn cấp đến phát điên rồi, khí tức con gái hắn sao lại yếu ớt như vậy, giống như người sắp chết vậy,

Điều này sao không làm làm hắn sốt ruột, cô con gái này là tất cả cảm tình ký thác của hắn cũng giống như những cảm tình mà hắn ký thác cho Nhan Vũ.

- Xin tiền bối cho vãn bối mượn Tam Sanh Thạch!

Cơ thể Lý Dương hoàn toàn căng thẳng, tinh thần cũng căng thẳng, lúc này, hắn đã bị ép đến bên bờ điên cuồng nhập ma, Tam Sanh Thạch, vô luận như thế nào, hắn cũng phải có cho được… bất chấp mọi việc!

Không có Tam Sanh Thạch, dù mình cố gắng ngàn năm cũng vô dụng.

Một phần vì Tuyết, một phần vì chấp nhất, Lý Dương vô luận làm sao cũng không muốn buông xuôi, không từ bỏ, không bao giờ.

Tam Sanh Thạch, vô luận như thế nào, vãn bối cũng xin tiền bối cho mượn Tam Sanh Thạch.

Lý Dương chắn cửa, nửa bước không rời.

- Cút ngay!

Thái Úc giận dữ, đột nhiên một cước đá tới, mạnh, đá mạnh vào ngực Lý Dương, lực lượng quá mạnh mẽ, một trận chấn động, Lý Dương chỉ còn cảm giác thân thể chấn động, rồi thân thể không tự kìm hãm được liền bị đá bay đi, trong miệng máu tươi cũng phun ra.

Lý Dương bất chấp hết thảy, lúc này hai tay chống mạnh lên mặt đất, bóp vỡ một tảng đá trên mặt đất. Rồi Lý Dương lại vẫn tiếp tục chắn cửa đại môn.

- Phốc!

Trong miệng ộc ra một ngụm máu tươi, Lý Dương cũng không để ý, lúc này đột nhiên quỳ xuống, đầu gối trên nện xuống tảng đá tạo ra thanh âm thật lớn, từng tiếng của Lý Dương giống như tiếng sắt thép chạm vào nhau:

- Tiền bối, xin cho ta mượn Tam Sanh Thạch!!!

Lý Dương mắt nhìn chằm chằm vào Thái Úc, ánh mắt giống như người chết đuối thấy được cái cọc cứu mạng.

- Không được ngăn trở ta!

Giờ khắc này, Thái Úc căn bản không có thời gian nói nhảm với Lý Dương, đến cả Xi Vưu Đại Tôn mà ngăn trở hắn, hắn cũng muốn không màng. Hắn phải tìm con gái, khí tức yếu ớt kia nói cho hắn biết Linh Linh đang trong tình trạng nguy hiểm cực độ, thậm chí có thể tử vong bất kỳ lúc nào.

- Bồng!

Thực lực Minh Đế hậu kỳ của Thái Úc hoàn toàn bộc phát, đánh mạnh vào Lý Dương, muốn dựa vào thực lực khủng bố đánh bay Lý Dương. Nhưng Lý Dương lại giống như người nhập ma, thân thể rồi đột nhiên phát ra quang mang màu trắng, đạo đạo quang mang không ngừng xoay tròn.

- Oanh!

Hai người chạm vào nhau, hai cố lực lượng cường đại làm mặt đất chấn động.

Nhưng Lý Dương cũng không lùi một bước, cho dù năng lượng trong cơ thể đã chạy hỗn loạn, vô luận như thế nào, cũng cũng muốn phải làm cho Thái Úc cho mượn Tam Sanh Thạch. Tam Sanh Thạch, hắn tuyệt đối không bỏ qua.

- Cổn!!!

Thái Úc khẩn cấp lửa giận công tâm, điên cuồng đánh, nhưng Lý Dương cũng không cần mạng nữa, liều mạng chặn lại, dùng đao mang ngăn cản, đồng thời dùng Như Phong Tự Bế hóa giải lực công kích lực, điều này làm cho Lý Dương miễn cưỡng có thể ngăn cản, mặc dù mỗi một lần ngăn cản, miệng Lý Dương lại phun ra một vòi máu.

Chu Thiên Càn Khôn viên cầu thậm chí đã bị chấn động.

- Hỗn đản!

Thái Úc giận dữ, cũng không muốn cùng Lý Dương lằng nhằng, phóng lên cao, trực tiếp phá nóc nhà đế cung phá không bay đi.

- Tam Sanh Thạch, vô luận như thế nào, ta phải tìm được Tam Sanh Thạch!

Lý Dương trong mắt lóe ra một tia điện mang màu đen, trên người phát ra khí tức lạnh như băng cực độ, dưới chân đao mang chợt lóe lên, tiếp tục đuổi theo, Thái Úc mặc dù giá ngự Hắc Vũ tốc độ cực nhanh, nhưng tốc độ Đao Phách của Lý Dương cũng kinh khủng.

Tốc độ Hắc Vũ và tốc độ Thanh Vân cũng tương đương, mặc dù thực lực của Thái Úc cao hơn Điền Cương nhiều, tốc độ giá ngự Hắc Vũ nhanh hơn rất nhiều. Nhưng so với Lý Dương, thì cũng tương đương mà thôi.

- Xoẹt xoẹt...

Lý Dương cực nhanh chạy theo, Thái Úc cách hắn khoảng trăm thước phía trước, Lý Dương mặt không đổi sắc, chỉ có trong mắt hắn có nhiều tia điên cuồng, giờ khắc này, hắn ở trong trạng thái cực hạn, toàn thân tâm địa, hắn chỉ còn quan tâm đến một mục tiêu.

Đó là - Tìm được Tam Sanh Thạch.

Lâm vào trạng thái nhập ma điên cuồng, Lý Dương lại xảy ra nhiều biến hóa.

Xuyên Vân Toa Vụ!

Giá ngự Đao Phách, Lý Dương đồng thời sử dụng Xuyên Vân Toa Vụ, trong lúc bất tri bất giác, trong vô thức, Xuyên Vân Toa Vụ của Lý Dương tự nhiên chậm rãi thay đổi, không giống lúc trước phiêu dật, mà là tia chớp, sau kho ngộ thêm sâu hơn Ma Thần Lục Tuyệt, hình ảnh như một tia chớp màu vàng.

Tia chớp!

Tại vô thức trạng thái, tốc độ Lý Dương lại tăng một bậc, trăm thước nháy mắt đã rút lại, trong khoảnh khắc đã vọt tới trước Thái Úc.

- Ngươi…

Thái Úc mở to hai mắt nhìn, rất khó có thể tin, mình đường đường là Ma Đế hậu kỳ cao thủ, lại bị một Ma Quân đuổi theo, mặc dù thần khí Tam Sanh Thạch của mình cũng không phải thần khí có tốc độ nhanh, phi hành của mình chỉ có thể dựa vào Hắc Vũ, nhưng về nguyên tắc Lý Dương không thể đuổi theo.

- A.

- Tam Sanh Thạch!

Lý Dương nhìn Thái Úc, chỉ nói ra ba chữ này.

Nhìn quang mang trong mắt Lý Dương, Thái Úc biết thanh niên trước mắt đã bên bờ của trạng thái điên cuồng nhập ma rồi, lúc trước khi Nhan Vũ chết, mình cũng từng rơi vào trạng thái như thế, cuối cùng phải nhờ Nữ Oa nương nương ra tay mới làm mình thanh tỉnh lại.

- Không có thời gian lãng phí với ngươi, huống chi, muốn mượn Tam Sanh Thạch, ngươi là nằm mơ!

Bên ngoài thân Thái Úc nổi lên từng đạo năng lượng khổng lồ, giống như một tảng thiên thạch nện trên người Lý Dương, bên ngoài thân Lý Dương đao mang dựa theo vận chuyển Như Phong Tự Bế, lần này quỹ tích vận chuyển càng thêm thâm ảo, làm tan đi khá nhiều năng lượng công kích.

Máu tươi từ Lý Dương khóe miệng rỉ xuống, nhưng Lý Dương vẫn nhìn chằm chằm vào Thái Úc.

- Tam Sanh Thạch, ngươi có cho mượn không?

Thân thể Lý Dương đã run lên, năng lượng trong cơ thể đến trạng thái cuồng bạo cực đoan, tùy thời có thể phát ra công kích cuồng mãnh.

Con gái mình sanh tử còn chưa biết, lại bị tiểu tử điên không cần mạng giam chân tại đây, hơn nữa người điên này ngay cả Ma Đế cảnh giới cũng chưa đến, lại giam chân được mình, điều này làm cho Thái Úc giận muốn giết người rồi.

- Khốn khiếp, ngươi đừng phiền ta nữa, cho dù ngươi quỳ xuống cầu ta, ta cũng sẽ không cho mượn, chứ đừng nói ngươi ngăn ta lại, ta nói rồi, ngươi đừng nghĩ tới việc ta cho mượn Tam Sanh Thạch!

Thái Úc vì con gái mình rốt cục nảy sinh ý nghĩ ác độc, không để ý gì đến Xi Vưu Đại Tôn. Lúc này sử dụng Tam Sanh Thạch, đột nhiên bắn về phía Lý Dương. Thần khí Tam Sanh Thạch rốt cục ra tay.

- Không cho mượn… vậy… cướp!

Lý Dương khi bị Tam Sanh Thạch bắn tới, chốc lát đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh nhằm phía Thái Úc, trong mắt hắn có một tia điên cuồng, rồi biến thanh điện mang màu đen… giống như nhập ma, thân thể đột nhiên phát ra quang mang màu trắng, đạo đạo quang mang không ngừng xoay tròn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.