Yêu Phi, Ngươi Quá Càn Rỡ!

Chương 89: Chương 89: Phiên ngoại 8: Trung thu




Buổi sáng ở Bích Lạc Cung, yên tĩnh mà thoải mái, Nam Thiển Mạch chơi cờ với Vân Nhiễm ở hoa viên. Nam Thiển Mạch cởi bỏ cung trang, mặc y phục trắng thường ngày, tóc đen mềm mại tùy ý búi lên, nhìn tao nhã mà tự nhiên, vung tay nhấc chân bẩm sinh đã mang vẻ lãnh đạm.

Lúc Nam Thiển Mạch cầm quân đen lên định đặt vào bàn cờ, một tiếng vang rất lớn truyền đến, cắt ngang sự yên tĩnh buổi sáng của Bích Lạc Cung, Nam Thiển Mạch hiển nhiên cũng bị dọa một phen, tay đang muốn hạ cờ cũng hơi run rẩy.

“Đây là lần thứ mấy trong tháng này rồi?”

Nam Thiển Mạch nhàn nhạt nói, khóe miệng buông nụ cười khổ, sau đó đặt quân cờ xuống bàn cờ.

“Lần thứ bốn mươi sáu.”

Vân Nhiễm cũng lắc đầu thở dài, suy tư bước kế tiếp phải đi thế nào, nhưng nhìn xem, quân trắng của mình đã bị ép đến đường cùng, nàng lại thở dài một hơi, nói: “Ta thua.”

Lúc này, từ xa truyền đến tiếng gào thét như muốn sụp đổ của Vân Thiển.

“Cung Huyền Thanh ta giết ngươi —— đây là lò luyện đan ta vừa mới mua về!!”

Lúc này giọng Cung Huyền Thanh cũng truyền tới.

“Khụ khụ... Ta... Ta không cố ý, làm sao ta biết cho thêm mấy lạng thuốc sẽ như vậy! Khụ khụ!”

Nam Thiển Mạch và Vân Nhiễm giương mắt nhìn khói đen bốc lên từ xa, không tự chủ cùng thở dài một hơi.

“Ngươi nói nàng thiên tư thông minh, sao lại không học nổi y thuật này vậy.”

Nam Thiển Mạch lắc đầu cười khổ, đứng lên, muốn đi về phía khói đen bốc lên, Vân Nhiễm đương nhiên cũng đứng dậy đi theo.

“Ai cũng có ưu điểm và khuyết điểm.”

Vân Nhiễm cũng không nhịn được cười khổ, từ sau khi vết thương của Cung Huyền Thanh hồi phục, học một ít võ công của Bích Lạc Cung, dường như chỉ cần dạy một lần, học hai lần đã hiểu, nhưng y thuật đáng tự hào nhất của Vân Thiển nàng làm sao cũng không học được. Một tháng qua cũng không biết đã làm nổ bao nhiêu lò luyện đan của Vân Thiển.

Lúc Nam Thiển Mạch đến, đan phòng của Vân Thiển bốc lên khói đen, Cung Huyền Thanh và Vân Thiển đang so đấu khinh công, một đuổi một trốn, trong tay Vân Thiển còn cầm một cây gậy, xem ra nếu Cung Huyền Thanh chạy chậm một bước, nàng chắc chắn sẽ ăn đòn không ít.

“Sư muội, được rồi.”

Vân Nhiễm đã mở miệng, trong lòng Vân Thiển không cam tình nguyện ngừng lại, ném gây trên tay, nói: “Sư tỷ! Nàng lại làm nổ lò luyện đan của ta!”

Bởi vì Cung Huyền Thanh, mấy ngày nay Vân Thiển tức giận không ít, dáng vẻ lạnh nhạt bình tĩnh thường ngày vừa gặp phải Cung Huyền Thanh liền phát điên.

“Ây... Ta mua cho ngươi cái khác!”

Vân Nhiễm cũng không nhịn được ôm trán, gương mặt tuyệt sắc của Cung Huyền Thanh hơi dính đen, vẫy vẫy tay tỏ vẻ vô tội, còn có vẻ hơi buồn cười.

“Ghi nợ cho ta đi...”

Nam Thiển Mạch thở dài, quay đầu nhìn về phía Cung Huyền Thanh, không nhịn được mỉm cười.

Lúc trước Cung Huyền Thanh nói mình từng giết rất nhiều người, muốn học y thuật đi cứu người chuộc tội, nhưng đã học một tháng, không chỉ không học được, lại còn làm cho Vân Thiển phát điên.

“Huyền Thanh, nàng để y thuật sang một bên đi, ta học là được.”

Nam Thiển Mạch có nghiên cứu một chút về y thuật, nàng cũng muốn học, còn Cung Huyền Thanh... nàng cứ tập võ là được.

“Được rồi...”

Cung Huyền Thanh cũng nghĩ không thông, sao mình lại không cách nào học được y thuật này, nàng vẫn có hứng thú với võ công hơn.

Sau đó, Nam Thiển Mạch dùng nửa năm học y thuật đơn giản, không đến mức cực kì tinh thông, nhưng cũng coi như là người tài giỏi trong những y giả, còn khoảng thời gian này Cung Huyền Thanh học một chút võ công của Bích Lạc Cung, rèn luyện lại sự linh hoạt của tay chân.

Trước đây tay trái hay tay phải của nàng đều vô cùng linh hoạt, bây giờ mức độ linh hoạt của tay trái không còn như trước nữa, nhưng đã đủ để bảo vệ cho Nam Thiển Mạch đi lại khắp từ Nam đến Bắc.

Trong thời gian các nàng rời khỏi Bích Lạc Cung, sẽ đi khắp nơi hành nghề y, bởi vì dung mạo của hai người, cũng đã từng gặp phải đám vô lại thèm thuồng, cũng may Cung Huyền Thanh võ công cao cường, không ai có thể chạm được vào một sợi tóc của Nam Thiển Mạch.

Sau khi Nam Sở Quốc hạ lệnh đồng tính có thể kết hôn, hai người hành tẩu giang hồ cũng không e dè nữa, sau đó thế nhân còn cho các nàng một danh xưng là Tiêu Dao Hiệp Lữ, đều nói Tiêu Dao Hiệp Lữ một người y thuật cao minh, một người võ công cao cường, đều dung mạo tuyệt thế, người người ao ước.

Nam Thiển Mạch rất giàu, Cung Huyền Thanh vẫn luôn biết, nhưng nàng không nghĩ tới những năm gần đây Nam Thiển Mạch tích góp tiền, ở mỗi thành thị của Nam Sở Quốc đều mua một căn nhà nhỏ, mỗi một thành thị các nàng đến, chưa bao giờ phải ở trọ, đều ở trong nhà của Nam Thiển Mạch.

Cung Huyền Thanh ôm Nam Thiển Mạch từ phía sau, tay chậm rãi đi xuống từ bụng dưới của nàng...

“Đủ rồi... Mệt mỏi...”

Nam Thiển Mạch hờn dỗi một tiếng, bắt được cái tay đang muốn tác quái của Cung Huyền Thanh, đây đã là lần thứ mấy, người này thực sự không biết tiết chế.

Cung Huyền Thanh hôn lên vai trần, lên cổ của Nam Thiển Mạch, rút lấy không khí, hấp thu hương vị trên người Nam Thiển Mạch.

“Nam Thiển Mạch... Nàng thơm quá...”

Cung Huyền Thanh không tác quái nữa, nàng gắt gao ôm eo Nam Thiển Mạch, vùi đầu ở trên cổ Nam Thiển Mạch.

Nam Thiển Mạch hơi đỏ mặt, cũng không đáp lời, lúc đang định ôm nhau tiến vào mộng đẹp, Cung Huyền Thanh lại yếu ớt mở miệng.

“Nam Thiển Mạch... Ta nhớ người của Tuyệt Âm Các...”

Sau khi các nàng thành thân, đã hai năm không gặp người của Tuyệt Âm Các, Nam Thiển Mạch vừa nghe vậy, chậm rãi mở mắt ra.

“Trung thu sắp đến rồi.”

Nam Thiển Mạch sâu kín nói một câu, Trung thu thực sự là thời điểm thích hợp để đoàn viên...

“Ý... ý nàng là...?”

Cung Huyền Thanh đẩy thân thể lên, trong đôi mắt vừa ôn nhu như nước lại vừa kiều mị mang theo vẻ chờ mong.

“Có thể để người của Bích Lạc Cung giúp phát thư mời, để các nàng đến Bích Lạc Cung tụ tập, nhưng bọn họ có đến hay không, ta không kiểm soát được.”

Nam Thiển Mạch chậm rãi nói, ngước lên nhìn đôi mắt tựa như mặt nước của Cung Huyền Thanh, trong lòng hơi động, lại có chút miệng khô lưỡi đắng.

“Ít nhất có cơ hội gặp được các nàng một lần.”

Cung Huyền Thanh nghiêng người hôn một cái lên môi Nam Thiển Mạch, một nụ hôn thoáng, mang theo hết thảy cảm tạ.

Cổ họng Nam Thiển Mạch hơi động, đôi mắt nhiễm sắc dục nhìn về phía Cung Huyền Thanh.

“Có phải nàng nên cảm ơn ta không?”

Tay Nam Thiển Mạch dần dần trượt xuống dưới thân Cung Huyền Thanh, lại bị Cung Huyền Thanh bắt được.

“Ừm, ta cảm ơn nàng... Vì vậy, nàng hưởng thụ là được rồi.”

Nói xong, Cung Huyền Thanh hôn lên môi Nam Thiển Mạch, môi lưỡi cùng khiêu khích tất cả hỏa diễm trong cơ thể Nam Thiển Mạch.

“Cung... Huyền Thanh... Nàng... A... Đê tiện!”

Nam Thiển Mạch hận a! Từ khi vết thương của Cung Huyền Thanh hồi phục, thể lực của nàng không sánh bằng Cung Huyền Thanh, khí lực cũng không sánh bằng Cung Huyền Thanh, bây giờ cũng chỉ có thể gục ngã như vậy!

Ngày hội Trung thu, Nam Thiển Mạch và Cung Huyền Thanh trở về Bích Lạc Cung, cùng mọi người trong Bích Lạc Cung chuẩn bị yến hội Trung thu, đêm đó chờ khách đến.

Tiếng gõ cửa truyền đến, Hoa Nguyệt Lang đi ra mở cửa, những vị khách đầu tiên là Cung Khúc Úc và Cung Diệc Hàn.

“Đã lâu không gặp!”

Cung Khúc Úc vừa thấy Hoa Nguyệt Lang đã muốn cho nàng một cái ôm thật chặt, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Vân Thiển từ xa, cùng sự lạnh lẽo từ phía sau truyền đến, nàng lập tức kiềm chế sự kích động của mình lại.

Cung Huyền Thanh bật cười thành tiếng, nàng cũng nghĩ Cung Khúc Úc nhất định là người đến đầu tiên, người này nơi nào có lời thì sẽ đi, huống chi có người mời ăn mời ở, nàng hận không thể vừa nhận được tin đã xông tới ngay.

“Nhị tỷ Nhị tỷ! Đồng tâm kết này cho ngươi và Nam Thiển Mạch, là lễ vật thành thân của ngươi.”

Cung Khúc Úc nói xong liền ngồi xuống uống một hớp rượu, Cung Diệc Hàn bên cạnh hiển nhiên nhíu mày lại, nhìn Cung Huyền Thanh, nói: “Nhị tỷ, là ta chọn.”

Cung Huyền Thanh khẽ gật đầu tỏ ý hiểu rõ, Cung Khúc Úc này làm sao có tâm tư như vậy được, sợ là đã sớm quên sạch lễ vật thành thân của mình.

Sau đó người đến liên tục, Cung Lạc Tư Thương Chỉ Âm đã đến, Cung Tuyết Tình và Trưng Khê Nhiên đã đến, Lãnh Mặc Ngôn cũng dẫn theo Lãnh Tiểu Ngũ đến.

Thoáng chốc, người trong Cung kỳ của Tuyệt Âm Các đều đã đến, Hoa Nguyệt Lang cụng rượu với Cung Khúc Úc, những người khác đều đang nói về tình hình gần đây của mình.

Lúc này cửa bị gõ nhẹ, Nam Thiển Mạch thấy mọi người đang đàm luận rất vui vẻ, liền chủ động đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, rơi vào mắt lại là khuôn mặt quen thuộc...

“Thái hoàng... Thái hậu?”

Ca Thư Sính hơi lúng túng, nàng biết mình sẽ gặp Nam Thiển Mạch, nhưng gặp mặt rồi, vẫn còn có chút không biết làm sao.

Nam Thiển Mạch cũng giật mình, nhìn Ca Thư Sính và Vũ Nhất nắm chặt tay nhau, thế nhân đều nói Thái hậu Nam Sở Quốc hoăng thệ, nhưng Nam Thiển Mạch không tin, dù sao lúc trước nàng đã phát hiện ra Ca Thư Sính có chút kì quái.

“Vào đi!”

Nam Thiển Mạch chỉ khẽ cười, tránh ra rồi nói tiếp: “Đừng gọi ta là Thái hoàng Thái hậu, gọi ta Thiển Mạch là được.”

Vũ Nhất nắm tay Ca Thư Sính đi vào, dịp Trung thu, người và trăng cuối cùng cũng đều trọn vẹn.

“Nhị tỷ Nhị tỷ, ta cho ngươi biết, ngày đó ta và Diệc Hàn đi chùa miếu, đám nam nhân nhìn ta nhiều một chút, kết quả Diệc Hàn đánh người ta, nàng còn không thừa nhận nàng ghen!”

Cung Khúc Úc cười nói, chỉ thấy Cung Diệc Hàn hơi đỏ mặt, nhíu chặt lông mày, quay đầu nói với Cung Khúc Úc: “Cút!”

Cung Khúc Úc vẫy vẫy tay, biểu thị bất đắc dĩ.

Lúc này Cung Huyền Thanh quay đầu nhìn về phía Nam Thiển Mạch, cười khổ mấy lần, chuyện Cung Diệc Hàn làm, nàng cũng đã làm, khi đó tên lưu manh kia có ý đồ quấy rối Nam Thiển Mạch, Cung Huyền Thanh bẻ gãy tay hắn, bởi vì chuyện này, Nam Thiển Mạch còn phải đích thân đi trị liệu, bị Nam Thiển Mạch oán giận rất lâu.

“Ta và Chỉ Âm nhận nuôi một đứa bé, không theo tới, lúc nào cũng thích ở trong phòng nghiên cứu võ công.”

Cung Lạc Tư nói vậy, Cung Huyền Thanh cũng không thấy lạ, Cung Lạc Tư là người ôn nhu, thích trẻ con, từ lúc trước đã bắt đầu muốn có một đứa bé.

“Tên là gì?”

Cung Huyền Thanh hỏi.

“Cung Nguyệt Tử.”

Cung Huyền Thanh cười khẽ, nói: “Có lẽ sau này cũng là kì tài võ học đây.”

“Đừng nói nữa, tam tỷ bây giờ đã là đại gia giàu có, lại còn thông đồng làm bậy, hợp tác làm ăn với tên Phong Hồng Phi kia!”

Từ nhỏ Cung Khúc Úc đã bị Cung Tuyết Tình chèn ép không ít, bây giờ nàng lại không nhịn được càng thêm oán giận cái đồ Cung Tuyết Tình yêu tiền như mạng này.

“Nói bao nhiêu lần rồi, đó không gọi là thông đồng làm bậy, mà là đôi bên cùng có lợi.”

Cung Tuyết Tình phản bác, bị Cung Khúc Úc hừ lạnh một tiếng.

“Phong Hồng Phi quả thực là kì tài buôn bán.”

Lãnh Mặc Ngôn cũng không nhịn được nói một câu, hắn là ca ca của Lãnh Tiểu Ngũ, đối tốt với Lãnh Tiểu Ngũ vô cùng, tiếp xúc suốt những năm nay, phát hiện tính cách của người này cũng không xấu, hơn nữa coi Lãnh Tiểu Ngũ như mạng.

“Ca ca... Tốt.”

Lãnh Tiểu Ngũ cũng nói một câu, nhớ tới Phong Hồng Phi, tâm tình Lãnh Tiểu Ngũ liền cảm thấy không tệ.

Nhìn dáng vẻ Cung Huyền Thanh chậm rãi nói chuyện, tâm tình vô cùng vui vẻ, Nam Thiển Mạch không nhịn được đưa tay nắm chặt tay Cung Huyền Thanh, nhìn nhau nở nụ cười.

Cung Huyền Thanh, ta nguyện ý cưng chiều nàng cả đời, nàng nguyện ý để ta cưng chiều cả đời không?

Nam Thiển Mạch, ta nguyện ý.

TOÀN VĂN HOÀN.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.